Tôi sợ mình chỉ ngưỡng mộ anh, không phải là yêu

1 hour ago 7
Quảng Cáo

0943778078

Tôi mong nó giống những rung động tôi từng có, chưa kịp gọi tên đã dần phai nhạt theo năm tháng.

Ở tuổi 30 tôi vẫn chưa thật sự biết thế nào là yêu. Tôi từng có cảm tình với khá nhiều người, thế nhưng tôi biết đó chỉ là những rung động nhất thời, những ấn tượng ban đầu khi mới gặp gỡ. Theo thời gian, mọi thứ dần phai nhạt. Khi hiểu hơn về con người thật của đối phương, tôi lại nhận ra đó chưa phải tình yêu. Từng có nhiều người ngỏ lời, tôi đều từ chối vì chỉ xem họ như bạn bè. Một khi đã là bạn bè, chuyển sang yêu nhau thật sự rất khó, bởi tôi sợ sẽ mất đi một người bạn tốt. Thời gian cứ thế trôi qua, tôi tự nhủ mình nên trau dồi kiến thức, cố gắng học tập trước rồi hãy nghĩ đến chuyện yêu đương. Tôi thích tự do, không muốn bị ràng buộc bởi ai. Từ nhỏ, tôi đã thích một cuộc sống độc lập. Lớn lên, tôi càng ngưỡng mộ những nữ doanh nhân trẻ, những cô gái sống bản lĩnh và thành đạt.

Minh họa AI

Minh họa AI

Tôi luôn nghĩ phải có sự nghiệp trước, đi làm kiếm tiền, tự chăm lo cho bản thân, thỉnh thoảng đi du lịch một mình và tận hưởng cuộc sống độc thân. Tôi không muốn vội vàng kết hôn. Nếu có yêu, tôi muốn đó là một tình yêu đủ trưởng thành để có thể đi đến hôn nhân, chứ không phải kiểu tình cảm dễ đến rồi cũng dễ đi. Chứng kiến nhiều cuộc tình tan vỡ khiến tôi càng khó mở lòng với ai đó. Có lúc tôi sợ yêu đến kỳ lạ. Từng có một chàng trai chủ động theo đuổi, tôi cũng muốn thử hẹn hò, nhưng sau rất nhiều lần suy nghĩ, tôi vẫn quyết định từ chối và tránh mặt một thời gian dài.

Đến giờ, phần lớn bạn bè tôi đều đã có người yêu, một vài người thậm chí đã kết hôn, riêng tôi vẫn trung thành với chủ nghĩa độc thân. Nhiều lúc cũng thấy cô đơn và ao ước được ai đó đưa đón, quan tâm như những người bạn của mình. Có một người anh mới quen chủ động tán tỉnh. Tôi đồng ý hẹn hò với anh, nhưng chỉ sau vài buổi gặp, tôi bắt đầu thấy chán. Dù anh rất tình cảm và có vẻ thật lòng, tôi vẫn cảm thấy không nên kéo dài mối quan hệ này. Càng tiếp tục, cả hai có thể càng mệt mỏi và tổn thương. Tôi quyết định nói rõ suy nghĩ của mình và mong muốn cả hai vẫn có thể xem nhau như bạn bè. Sau lần đó, tôi tự thấy mình thật tàn nhẫn và ghét bản thân. Tôi từng ghét những người lừa tình, phụ bạc, vậy mà cuối cùng lại cảm thấy mình đang làm tổn thương một người thật lòng.

Tôi tự nhủ không nên yêu đương nữa, cứ tiếp tục cuộc sống độc thân vui vẻ này có lẽ sẽ tốt hơn, rồi tôi gặp anh. Anh là người khiến tôi thầm ngưỡng mộ. Tôi bắt đầu nghĩ về anh rất nhiều, nhớ anh cũng nhiều. Tôi vui khi anh vui, buồn khi anh buồn. Tâm trạng của tôi dường như không còn hoàn toàn thuộc về mình nữa, vì nó bị anh ảnh hưởng. Tôi thích anh đến mức đôi khi chính mình cũng thấy sợ. Tôi từng nghĩ nếu một ngày anh nói yêu, chắc chắn tôi sẽ gật đầu không chút do dự. Có lẽ tôi sẽ chạy đến ôm anh thật chặt và khóc vì quá vui sướng.

Rồi tôi lại sợ. Phải chăng đây chỉ là một thứ tình cảm nhất thời? Tôi có đang nhầm lẫn giữa tình yêu và sự ngưỡng mộ không? Tôi đã nhiều lần tự hỏi nếu chúng tôi thật sự yêu nhau thì mọi chuyện sẽ thế nào. Lý trí mách bảo tôi rằng chúng tôi không hợp nhau. Tôi trẻ con, thích tự do và có phần nổi loạn. Anh sâu sắc, hơi gia trưởng và thích một cô gái có suy nghĩ chín chắn, biết vun vén cho gia đình. Anh là người miền Nam, còn tôi là người miền Bắc.

Nói chung, có quá nhiều điểm khiến tôi nghĩ hai người khó đi cùng nhau. Tôi cũng không có ý định thay đổi cách sống hay sở thích chỉ vì anh. Còn anh có cái tôi khá lớn, chắc cũng chẳng dễ dàng nhường nhịn tôi. Thế mà không hiểu sao tôi vẫn nhớ anh, hy vọng. Tôi hy vọng nhưng cũng rất sợ. Nếu một ngày anh thật sự nói yêu tôi thì sao? Liệu tôi có thể gạt lý trí sang một bên để lựa chọn tình yêu không? Rồi tất cả những điều đó có lẽ chỉ là do tôi tự tưởng tượng. Thực tế, anh chỉ xem tôi là một người bạn, một cô em gái nhiều chuyện, lắm lời và thích soi mói đời tư của anh. Tôi hay bắt anh kể chuyện tình yêu của anh và chị. Tôi vui vì được anh tin tưởng, được anh chia sẻ những điều riêng tư. Nhưng đôi lúc tôi cũng thấy buồn vu vơ, thậm chí hờn trách anh vì những chuyện chẳng đâu vào đâu. Có lẽ anh chẳng bao giờ hiểu được những cảm xúc đó.

Tôi cũng không biết tình cảm mình dành cho anh rốt cuộc là gì. Tôi đang yêu anh chăng? Tôi chỉ mong tình cảm này rồi sẽ qua nhanh như một cơn gió. Mong nó cũng giống những rung động tôi từng có, chưa kịp gọi tên đã dần phai nhạt theo năm tháng. Mong một ngày nào đó, tôi có thể bình thản nhớ về anh như cách tôi từng nhớ những người mình đã thích rất nhiều rồi cuối cùng cũng quên. Hiện tại, tôi vẫn chưa làm được. Tôi nhớ anh, mong chờ và vẫn tự hỏi: Tôi phải đợi bao lâu nữa mới có thể dung hòa được những cảm xúc dành cho anh?

Hồng Ngọc

Read Entire Article