Tôi không muốn làm mẹ đơn thân cả đời

3 weeks ago 22
Quảng Cáo

0943778078

Nhiều người nói 'khổ một lần đủ rồi, đừng dại đi bước nữa', nhưng tôi không muốn sống phần đời còn lại trong tâm thế phòng thủ với hạnh phúc.

Hơn 4 năm sau ly hôn, điều tôi nghe nhiều nhất không phải là những lời hỏi han về cuộc sống hay những câu chuyện xoay quanh hai con gái của mình. Thay vào đó, gần như ai biết hoàn cảnh của tôi cũng đều có chung một lời khuyên: "Chị cứ yêu thôi, đừng lấy chồng nữa", "khổ một lần là quá đủ rồi, đừng dại mà bước vào hôn nhân thêm lần nữa", "tuổi này rồi, cứ sống cho bản thân mình thôi"...

Tôi chưa bao giờ giận những người nói với mình như vậy. Ngược lại, tôi hiểu đó là sự quan tâm. Họ thương tôi vì biết tôi từng đi qua một cuộc hôn nhân không trọn vẹn. Họ nhìn thấy những năm tháng tôi một mình gồng gánh nuôi con. Họ sợ tôi lại tổn thương nếu đặt niềm tin nhầm chỗ một lần nữa. Nhưng càng nghe nhiều, tôi càng nhận ra một điều: phần lớn những người đưa ra lời khuyên ấy chưa từng thực sự sống cuộc đời của một người mẹ đơn thân.

Họ nhìn thấy sự mạnh mẽ của tôi, nhưng không nhìn thấy cái giá phải trả để có được sự mạnh mẽ đó. Họ nhìn thấy một người phụ nữ vẫn đi làm đều đặn mỗi ngày, vẫn nuôi con học hành tử tế, vẫn cười nói vui vẻ với mọi người, vẫn xuất hiện với vẻ ngoài ổn định và bình thản. Nhưng họ không nhìn thấy những khoảng lặng phía sau cánh cửa nhà đóng kín; không nhìn thấy những đêm dài chỉ có một mình đối diện với hàng chục nỗi lo về công việc, về tiền bạc, về tương lai của các con; không nhìn thấy cảm giác phải luôn tỏ ra mình ổn để các con yên tâm học hành, trong khi có những lúc chính mình cũng muốn được dựa vào ai đó.

Người ta thường nghĩ rằng phụ nữ sau ly hôn nếu tự nuôi được con, tự kiếm được tiền, tự chăm sóc được cuộc sống của mình thì đã là hạnh phúc. Nhưng sự thật là giữa "tự lo được cho cuộc sống" và "được sống trong sự sẻ chia" là một khoảng cách rất lớn. Tôi đã học được cách tự thay bóng đèn khi nó hỏng, đã quen với việc tự gọi thợ sửa điện, sửa nước, sửa điều hòa mỗi khi nhà có vấn đề, hay một mình đưa ra mọi quyết định lớn nhỏ liên quan đến cuộc sống của các con. Nghe thì có vẻ mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm bên trong, đó không phải là điều tôi lựa chọn. Đó chỉ là điều tôi buộc phải học để tồn tại.

>> Làm mẹ đơn thân vì con hay đi bước nữa vì mình?

Tôi ly hôn đã hơn 4 năm. Trong quãng thời gian ấy, tôi chưa bắt đầu một mối quan hệ nào mới. Không phải vì không có người quan tâm, cũng không phải vì trái tim tôi đã khép lại sau đổ vỡ. Thực tế, đã có những người chủ động tìm hiểu, có người chân thành hỏi han, có người dành cho tôi sự quan tâm đủ để bất kỳ người phụ nữ nào cũng cảm nhận được. Thậm chí, có người từng ngỏ ý muốn cùng tôi xây dựng một gia đình mới, nhưng rồi mọi chuyện vẫn dừng lại. Không phải vì họ không tốt mà bởi tôi chưa tìm thấy ở ai cảm giác bình yên và tin tưởng đủ để trao gửi phần đời còn lại.

Không người phụ nữ nào sinh ra đã muốn gồng mình lên để trở nên mạnh mẽ. Người ta mạnh mẽ vì cuộc sống buộc họ phải như vậy. Tôi cũng vậy. Nếu sau ly hôn có một người sẵn sàng cùng tôi chia sẻ trách nhiệm, có lẽ tôi đã không phải học cách tự làm mọi thứ một mình. Nếu phía sau luôn có một điểm tựa, có lẽ tôi đã không phải tập quen với việc tự giải quyết mọi khó khăn trong cuộc sống. Nhưng nhiều năm qua, tôi không có lựa chọn đó.

Có người từng nói với tôi: "Phụ nữ bây giờ cần gì đàn ông. Tự kiếm được tiền là đủ rồi." Mỗi lần nghe câu nói ấy, tôi thường mỉm cười. Bởi tôi hiểu vì sao ngày càng nhiều người nghĩ như vậy. Xã hội hiện đại đã cho phụ nữ nhiều cơ hội hơn để học tập, làm việc và khẳng định bản thân. Phụ nữ có thể tự chủ tài chính. Có thể tự mua nhà. Có thể tự nuôi con. Có thể tự quyết định cuộc sống của mình mà không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Tôi cũng là một trong những người phụ nữ như thế. Nếu chỉ xét trên phương diện kinh tế, tôi không phải là người đang chờ ai đó đến để cứu mình. Tôi đã tự cứu mình từ rất lâu rồi.

Nhiều năm qua, tôi đã chứng kiến không ít người lựa chọn khép lòng sau tổn thương. Tôi tôn trọng lựa chọn ấy. Nhưng với riêng mình, tôi không muốn sống phần đời còn lại trong tâm thế phòng thủ với hạnh phúc. Bởi tôi nghĩ rằng, điều đáng quý nhất của một con người không phải là chưa từng bị cuộc đời làm tổn thương, mà là sau tất cả những tổn thương ấy, họ vẫn còn đủ can đảm để tin vào điều tốt đẹp.

Ở tuổi 44, điều tôi mong mỏi hơn cả là gặp được một người thật lòng xem mẹ con tôi là gia đình. Một người mà khi nhắc đến tương lai, sẽ tự nhiên nghĩ đến ba mẹ con tôi trong tương lai ấy. Một người mà khi bước vào cuộc sống của tôi, không phải để lấp đầy sự cô đơn, mà để cùng nhau tạo nên một mái ấm bình yên hơn. Nếu một ngày như thế đến, tôi sẽ mở lòng đón nhận, không dè dặt, không hoài nghi, không mang những vết thương cũ ra để làm khó những điều tốt đẹp mới.

Vũ Thị Minh Huyền

  • Ly dị hay chịu đựng cuộc hôn nhân nguội lạnh?
  • Cả nhà nói tôi quá đáng vì ép em gái ly hôn chồng nghiện cờ bạc
  • Đắn đo ly hôn ở tuổi 45 khi phát hiện chồng ngoại tình
  • Tôi thà ly hôn chứ không chịu sống chung với mẹ chồng cay nghiệt
  • Yêu nhau say đắm từ thời sinh viên, bỗng ly hôn
  • Tôi mệt mỏi vì bố mẹ không dám ly hôn
Read Entire Article