Quảng Cáo
0943778078
Tôi nghĩ giờ còn yêu, sau này bao nhiêu chuyện tiền bạc, con cái rồi cứ như thế này làm sao sống với nhau được.
Tôi 25 tuổi, quen anh gần 5 năm. Nhà tôi cách nhà anh 200 km, tôi đã suy nghĩ rất nhiều nhưng vì yêu nên bỏ qua mọi trở ngại để có thể cưới. Anh chín chắn, đàng hoàng, không hề có tính trăng hoa, sống lý trí, còn tôi hơi con nít, hay tủi thân, khóc lóc. Yêu 5 năm, hạnh phúc lẫn vui buồn tôi đều trải qua nhưng chưa bao giờ nói chia tay, chỉ giận dỗi rồi bỏ qua.
Về cơ bản, tôi với anh khá hợp, anh không tiếc tôi điều gì, thích đi chơi hay mua sắm gì anh đều đồng ý. Anh luôn lo lắng và quan tâm tôi. Tôi chăm sóc anh từ những điều nhỏ nhất, nấu những món anh thích, bên cạnh mỗi lúc anh buồn, chia sẻ mọi điều với anh. Chúng tôi đã tổ chức ăn hỏi và vài tháng nữa cưới. Chuyện sẽ tốt đẹp nếu như không có những chuyện sau khiến tôi băn khoăn.
Chúng tôi thường xuyên bất đồng quan điểm từ chuyện to cho đến chuyện bé, có khi anh còn chuyện bé xé ra to. Tôi trẻ con, hơi ngang bướng của tôi, thêm tính hay áp đặt và không thích giải thích của anh nên hai đứa mới hay mâu thuẫn. Tôi nghĩ yêu nhau có bất đồng là bình thường, quan trọng thái độ lúc cãi nhau. Những lúc đó anh bỏ đi hoặc không nói một lời nào, để mặc tôi muốn nghĩ gì thì nghĩ, làm gì thì làm. Tôi không thể đối thoại với anh những lúc như vậy, nhiều khi đang giải quyết chuyện quan trọng mà cãi nhau coi như hết chuyện luôn, nếu không tôi phải nhường anh thì việc sẽ trôi chảy. Những khi vui vẻ, tôi góp ý: Ai yêu nhau cũng có mâu thuẫn nhưng quan trọng cách giải quyết. Nếu em sai anh cứ góp ý hoặc có thể mắng, chỉ cần anh đừng bỏ đi hoặc im lặng. Còn nếu anh sai thì nhận lỗi với em rồi sửa là được". Anh đồng ý rồi sau đâu lại hoàn đó.
Thứ hai, tôi thấy anh đối xử với bạn bè và người thân rất tốt, nhiệt tình. Anh rất thông cảm và hiểu cho họ nhưng đối với tôi lại khác hẳn. Anh khắt khe với tôi những lỗi nhỏ, những chuyện làm anh không vừa lòng và thích cáu là cáu. Anh thường chỉ cho tôi cách giao tiếp, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau nhưng với tôi thì anh chẳng lựa gì hết, chẳng bao giờ làm cho tôi vui lòng. Trước đây tôi cũng bướng lắm. Rồi vì anh, tôi thay đổi rất nhiều, còn anh chẳng vì tôi mà thay đổi gì cả; nói bao nhiêu lần, ngọt nhạt lẫn gay gắt anh cũng chẳng để tâm. Có phải anh nghĩ tôi là bạn gái rồi nên không cần giữ kẽ, biết tôi yêu nhiều nên không sợ mất lòng?
Tiếp nữa, nhà tôi cách nhà anh 200 km. Tôi không phải người mạnh mẽ, hay tủi thân, thi thoảng buồn sẽ trốn vào chỗ nào đó rồi khóc. Tôi sợ cưới rồi về làm dâu, những khi buồn sẽ tủi thân, không có ai ở bên.
Vài tháng nữa cưới nhưng chúng tôi thường xuyên bất đồng. Tôi nghĩ giờ còn yêu, sau này bao nhiêu chuyện tiền bạc, con cái rồi cứ như thế này làm sao sống với nhau được. Bao nhiêu lần tôi nói nghiêm túc về chuyện này anh lại bảo: "Lại bắt đầu rồi đó, mệt người", rồi anh bơ luôn. Nhiều lúc giận quá tôi định bỏ đi đâu một thời gian hoặc không liên lạc nhưng khoảng một ngày chịu không nổi, hoặc anh gọi là tôi lại nghe máy ngay. Tôi nên làm thế nào, chấp nhận chuyện này hay tạm chia tay một thời gian để cả hai nhìn lại? Xin mọi người tư vấn giúp, chân thành cảm ơn.
Hồng Hoa







