Quảng Cáo
0943778078
Tôi còn công việc, con cái, cơm áo gạo tiền và vô số trách nhiệm khác, nên do dự mỗi lần nghĩ đến chuyện đón bố mẹ về sống cùng.
Bố tôi năm nay gần 80 tuổi. Cách đây gần ba năm, ông bị đột quỵ. May mắn là bố vượt qua được giai đoạn nguy hiểm nhất, nhưng sức khỏe không còn như trước. Mỗi lần đi lại, bố phải chống gậy. Những bước chân từng nhanh nhẹn, vững chãi của người đàn ông đã lao động cả đời giờ trở nên chậm chạp và khó nhọc. Mẹ tôi 79 tuổi, bị bệnh xương khớp nhiều năm nay. Mỗi khi thời tiết thay đổi, nhất là những ngày lạnh, việc đi đứng của mẹ lại trở thành một thử thách.
Điều khiến tôi lo lắng nhất là bố mẹ hiện sống một mình ở hai căn nhà riêng khác nhau. Còn tôi đã có gia đình riêng. Mỗi ngày trôi qua là vòng quay của công việc, con cái, cơm áo gạo tiền và vô số trách nhiệm khác. Tôi vẫn cố gắng gọi điện cho bố mẹ mỗi ngày, tranh thủ ghé thăm vào cuối tuần hoặc những lúc có thời gian. Nhưng thành thật mà nói, tôi biết như thế là chưa đủ.
Sáng nào đi làm, tôi cũng mong một ngày bình yên sẽ trôi qua. Nhưng sâu trong lòng luôn có một nỗi bất an thường trực: hôm nay bố mẹ có khỏe không? Có ăn uống đầy đủ không? Có bị té ngã hay gặp chuyện gì bất ngờ không? Tôi từng đọc không ít câu chuyện về những người cao tuổi bị ngã trong nhà mà không ai biết. Có người bị tai biến tái phát nhưng không được phát hiện kịp thời. Có người chỉ vì một cú trượt chân trong phòng tắm mà để lại hậu quả nghiêm trọng. Mỗi lần đọc những tin tức như vậy, tôi lại lo cho bố mẹ mình.
Có những đêm đang ngủ, tôi bất chợt tỉnh giấc rồi cầm điện thoại kiểm tra xem có cuộc gọi nhỡ nào từ bố mẹ hay không? Có lần gọi điện cho bố mãi không thấy bắt máy, tôi vô cùng hoảng hốt. Chỉ vài phút ngắn ngủi nhưng trong đầu đã hiện lên đủ loại tình huống xấu nhất. Đến khi bố gọi lại và nói rằng ông ngủ quên hoặc để điện thoại ở phòng khác, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi tin rằng mình không phải người duy nhất mang tâm trạng này. Rất nhiều người trong thế hệ chúng tôi đang ở giữa hai đầu trách nhiệm. Một bên là con cái cần chăm sóc, một bên là cha mẹ ngày càng già yếu. Chúng tôi yêu thương cha mẹ nhưng không phải lúc nào cũng có thể ở bên cạnh họ.
>> Em gái đòi chia đôi nhà đất thừa kế dù tôi 15 năm gánh vác cha mẹ già
Tôi từng nghĩ đến chuyện thuê người chăm sóc cho bố mẹ. Nhưng chi phí duy trì một người hỗ trợ thường xuyên là khoản không nhỏ đối với gia đình có thu nhập trung bình như tôi. Hơn nữa, bố mẹ tôi vốn quen cuộc sống riêng tư, không thoải mái khi có người lạ sống chung trong nhà.
Có người từng hỏi tôi rằng tại sao không đón bố mẹ về sống chung? Thực ra, tôi cũng nhiều lần đề nghị đón bố mẹ về ở cùng. Nhưng rồi tôi hiểu rằng, với người già, vấn đề không chỉ là nơi ở. Đó còn là ký ức, là góc sân đã gắn bó hàng chục năm, là những người hàng xóm quen thuộc vẫn hỏi thăm nhau mỗi sáng, là con đường trước cửa nhà mà họ đã đi qua biết bao lần trong cuộc đời... Đối với người cao tuổi, cảm giác được sống trong môi trường quen thuộc đôi khi còn quan trọng hơn nhiều tiện nghi khác. Chính vì thế, mỗi lần nghĩ đến chuyện thay đổi cuộc sống của bố mẹ, tôi lại do dự.
Giữa việc để cha mẹ tiếp tục sống ở nơi họ gắn bó cả cuộc đời và nỗi lo thường trực về những rủi ro tuổi già, tôi chưa tìm được lời giải thật sự trọn vẹn. Hiện tôi chỉ biết tranh thủ dành nhiều thời gian hơn khi có thể để gọi điện thường xuyên, ghé thăm nhiều hơn, hay quan tâm đến những thay đổi nhỏ nhất trong sức khỏe của bố mẹ.
Theo các bạn, tôi nên làm thế nào?
Quỳnh Vân
- Tôi để tiền dưỡng già thay vì sắm nhà thừa kế cho con
- Nhà 5 anh chị em nhưng con gái phải 'gánh' cha mẹ
- Anh chị em tôi chăm bố liệt giường ở tuổi 102
- Mang tiếng bất hiếu vì đưa mẹ già 80 tuổi vào viện dưỡng lão
- U50 đi bộ 5 km mỗi ngày để tuổi già không là gánh nặng cho con cái
- 'Thu nhập 70 triệu không dám đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão'








