Quảng Cáo
0943778078
Đã qua rồi thời phim tổng tài, chủ tịch giả nghèo hay những câu chuyện tình yêu dài hàng chục tập.
Bây giờ, em gái tôi, một nhân viên văn phòng, đi làm về, cơm nước xong là cầm điện thoại xem phim ngắn.
Tôi thử xem cùng vài đoạn và thật sự những nội dung như vậy tuy vô lý nhưng lại giữ chân người xem thật dễ dàng. Có thể là một phim ngắn nói về một nhân viên bị sếp chèn ép, chịu đủ bất công, sau đó bất ngờ đổi đời. Một người bị coi thường rồi phát hiện mình là con nhà giàu. Những mối quan hệ đầy thù hận, phản bội, trả thù, rồi liên tục bẻ lái để giữ người xem ở lại.
Tình tiết nhiều khi vô lý đến mức chỉ cần suy nghĩ thêm một chút là thấy không thể xảy ra ngoài đời. Nhưng hết đoạn này lại đến đoạn khác, mỗi đoạn chỉ vài phút, vừa xem xong đã muốn biết tiếp theo chuyện gì xảy ra, cảm giác hưng phấn khi thấy nhân vật trở nên giàu có, trả thù sếp...
Một đồng nghiệp của tôi than rằng không biết sai hay đúng khi hướng dẫn phụ huynh dùng smartphone và tạo tài khoản mạng xã hội. Bây giờ đi đâu, phụ huynh ở nhà cũng kè kè điện thoại. Ông một chiếc, bà một chiếc, cả hai dí mắt vào màn hình điện thoại xem các phim ngắn.
Nó không đòi hỏi người xem phải kiên nhẫn. Không cần nhớ quá nhiều nhân vật, không cần suy nghĩ về một vấn đề phức tạp, cũng chẳng cần chờ đợi một câu chuyện được phát triển từ từ. Mọi thứ được đẩy nhanh, cảm xúc được kích thích liên tục, mâu thuẫn xuất hiện rồi giải quyết ngay, khiến người xem luôn có một lý do để xem tiếp.
Cả người trẻ và người già đều tự nhủ "mình chỉ xem 15 phút - 20 phút mỗi ngày", nhưng sau đó là mấy tiếng đồng hồ.
Điều đáng suy nghĩ là khi một hình thức giải trí quá dễ tiếp nhận trở thành món ăn tinh thần chủ yếu của một người. Một buổi tối đáng lẽ có thể dành để đọc vài trang sách, nói chuyện với cha mẹ, chơi với con, gặp bạn bè, đi bộ một vòng hoặc đơn giản là ngồi yên nghỉ ngơi, lại bị chia nhỏ thành hàng chục, hàng trăm đoạn video ngắn.
Người già khó ngủ, muốn có âm thanh nào đó để dễ ngủ, nhưng nghe thì lại muốn xem, xem xong lại muốn tiếp tục...
Thật đáng lo ngại khi người già lẫn người trẻ xem video ngắn không phải để giải trí, mà đang dùng phim ngắn để lấp đầy những khoảng trống mà chính họ không biết phải làm gì với nó.
Mạnh Kiên








