Quảng Cáo
0943778078
Long Vũ - con trai nghệ sĩ Vân Dung - cho biết mẹ không dùng mối quan hệ để giúp anh đóng phim, chỉ dạy cách đi từng bước một với nghề.
Anh nói về công việc, cuộc sống, dịp đóng phim mới - Mùa hè năm ấy của đạo diễn Lê Đỗ Ngọc Linh, phát sóng từ ngày 3/8.

Trailer phim "Mùa hè năm ấy". Video: VFC
- Anh có trải nghiệm gì khi đóng chung với mẹ trong series?
- Tôi đảm nhận vai Khánh - một cậu học sinh thẳng thắn, nghĩa khí. Khánh gắn bó với Phương (Lưu Ly đóng) từ thời còn cắp sách, cùng đi qua những rung động đầu đời. Mẹ tôi vào vai mẹ của Phương.
Hai mẹ con không có nhiều cảnh chung. Đạo diễn cho rằng nếu đặt chúng tôi vào cùng tuyến truyện, diễn biến sẽ dễ đoán và giảm sức hấp dẫn. Mỗi sáng, hai mẹ con vẫn cùng đi tới phim trường. Khi trở về nhà, mẹ tiếp tục góp ý, giúp tôi hoàn thiện nhân vật. Mẹ tôi rất quý Lưu Ly, xem cô ấy như con gái. Trong những lúc nghỉ ngơi, mẹ thường vui vẻ kể những tật xấu của tôi với đồng nghiệp, từ thói quen dậy muộn đến tính bừa bộn thường ngày.
- Từng gây chú ý với vai Chải trong "Đi giữa trời rực rỡ" năm 2024, vì sao đến nay anh mới có vai chính tiếp theo?
- Như các diễn viên trẻ, hai năm qua, tôi liên tục gửi hồ sơ, đi casting ở nhiều dự án. Trước khi nhận vai Khánh, tôi đã trượt khoảng 10 phim, chỉ có hai vai nhỏ trong Cầu vồng ở phía chân trời, Tường lửa Tràng An. Tôi không để mình chìm trong cảm xúc tiêu cực quá lâu. Sau mỗi lần thất bại, tôi đều ngồi lại, tự phân tích mình thiếu sót gì, cần cải thiện kỹ năng nào. May mắn là tôi có mẹ - một người thầy ngay trong nhà. Mỗi khi không được chọn, tôi thường về tâm sự, nhờ mẹ góp ý. Hai mẹ con cùng mổ xẻ vấn đề, tìm cách cải thiện cho những lần sau. Có những câu hỏi rất ngây ngô, nhưng mẹ vẫn kiên nhẫn giải thích cho tôi.
Tôi nghĩ mỗi đạo diễn có một cách nhìn và phong cách riêng, nên không phải lối diễn nào cũng phù hợp. Tôi còn trẻ, muốn thử sức với nhiều dạng nhân vật khác nhau. Vì cơ hội đến với mình không nhiều nên mỗi lần được trao vai, tôi đều nỗ lực hết sức. Tôi luôn nhắc bản thân: Nếu không làm tốt ở lần này, cánh cửa với nghề có thể sẽ khép lại.
Long Vũ tại buổi họp báo phim "Mùa hè năm ấy", chiều 24/7 tại Hà Nội. Ảnh: Nhân vật cung cấp
- Có mẹ là diễn viên nổi tiếng, con đường của anh đến với phim ảnh thế nào?
- Từ cấp ba, mẹ định hướng cho tôi học ngành quản trị kinh doanh. Sau khi thi đại học, tôi nghĩ mình có lợi thế là "con nhà nòi", muốn thử sức thêm với nghệ thuật. Tôi đăng ký thêm hai trường, đỗ á khoa tại Đại học Sư phạm Nghệ thuật Trung ương, đồng thời đủ điểm vào trường Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội.
Tôi nói với mẹ rằng muốn dành một năm để theo học diễn xuất. Nếu nhận thấy bản thân không phù hợp, tôi sẽ ôn thi lại ngành kinh tế. Ban đầu, mẹ không ủng hộ vì hiểu nghề diễn nhiều thử thách. Mẹ nói đây là công việc khắc nghiệt, hàng trăm, hàng nghìn người mới có một người thực sự nổi bật. Có những người tài năng nhưng cả đời vẫn không được khán giả biết đến. Cũng có người phải hy sinh nhiều thứ, trong đó có thời gian dành cho gia đình, để theo đuổi sự nghiệp.
Tôi thuyết phục: "Ngày xưa, ông bà ngoại cũng từng ngăn mẹ theo nghề, nhưng mẹ vẫn quyết tâm lựa chọn con đường này đấy thôi". Sau vài ngày suy nghĩ, mẹ đồng ý nhưng đặt ra một điều kiện: "Nếu đã chọn nghệ thuật thì đừng xem đó là thử thách một năm. Đã theo thì phải theo đến cùng, dù có khó khăn, vất vả cũng không được bỏ cuộc".
Tôi nhớ hôm thi vào trường, đến vòng hai, có một bạn đến trò chuyện: "Mày có biết con bà Vân Dung là ai không? Nghe nói có nó trong vòng này, chắc diễn hay lắm nhỉ". Tôi chỉ cười và đáp: "Em cũng không biết anh ạ". Năm nhất, khi đi học, tôi ăn mặc khá xuề xòa nên nhiều bạn trong lớp còn không biết tôi là con của mẹ. Ra trường, mẹ để tôi tự "bơi", chưa bao giờ nhờ người quen cho tôi được đóng phim.
- Anh học được những điều gì từ mẹ?
- Có thời điểm, tôi nghĩ mình đã đạt được một chút thành công và bắt đầu tự mãn, mẹ là người nhận ra đầu tiên. Một câu nói đơn giản của mẹ cũng đủ để tôi nhìn lại bản thân, trở về thực tế. Ngược lại, khi tôi quá tự ti, mẹ lại là người động viên, tiếp thêm động lực để tôi bước tiếp.
Điều lớn nhất tôi học được từ mẹ cả trong công việc lẫn cuộc sống là sự trách nhiệm, trước hết là với gia đình, sau đó là với khán giả. Mẹ luôn nhắc tôi rằng dù làm bất cứ việc gì cũng cần nỗ lực hết mình. Bên cạnh đó, tôi còn học hỏi mẹ tính kiên trì. Mẹ không nổi tiếng ngay từ những ngày đầu đi diễn mà từng bước tích lũy, nỗ lực để có được vị trí như hôm nay.
Từ khi tôi 4-5 tuổi, mẹ đã thường xuyên đưa tôi đi diễn hội chợ xuyên Việt. Diễn viên nhiều khi không có cơm hộp, chỉ có một chiếc bát lớn, đổ cả cơm lẫn thức ăn vào rồi tranh thủ lót dạ cho kịp giờ lên sân khấu. Vì đi cùng đoàn xiếc, thỉnh thoảng chúng tôi còn bị khỉ lấy trộm thức ăn. Có lần không có ai trông, tôi trêu đàn voi và suýt gặp nguy hiểm. Lần khác, chúng tôi đi vào Kon Tum đúng hôm trời mưa bão, chiếc xe khách đi trước gặp tai nạn. Tôi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện gì nên vẫn vô tư cười nói, còn mẹ thì hoảng sợ, ôm chặt lấy tôi rồi bật khóc.
Sau này, khi đóng Đi giữa trời rực rỡ, tôi cũng từng trải qua những cảnh quay trèo đèo, lội suối, bị xây xát hay làm việc giữa thời tiết khắc nghiệt. Nhưng tôi luôn tự nhủ: "Mình có vất vả đến đâu cũng không thể bằng những ngày tháng mẹ đã trải qua".
Long Vũ bên mẹ - nghệ sĩ Vân Dung. Ảnh: Nhân vật cung cấp
- Thu nhập của anh từ nghề diễn thế nào?
- Hiện tôi vẫn sống cùng gia đình, chưa có nhiều khoản phải lo. Số tiền kiếm được, tôi giữ lại khoảng 30%, phần còn lại gửi vào tài khoản ngân hàng và nhờ mẹ quản lý giúp. Thỉnh thoảng, mẹ vẫn dùng thẻ của tôi để thanh toán một số khoản sinh hoạt như đi siêu thị, tiền điện, nước.
Ban đầu, mẹ không muốn nhận lời vì nghĩ: "Giữ tiền của người khác phiền lắm". Tôi nói với mẹ rằng đây cũng là cơ hội để mẹ hướng dẫn tôi cách quản lý tài chính. Khi nào cảm thấy đủ tự tin, tôi sẽ tự chịu trách nhiệm với khoản tiền của mình.
Tôi biết nhiều bạn trẻ muốn tự quyết định mọi thứ, trong đó có việc giữ tiền, nhưng với tôi, nhờ mẹ đồng hành vẫn là lựa chọn phù hợp. Ở tuổi này, đôi khi mình dễ chi tiêu theo cảm hứng, những khoản nhỏ cộng dồn lại có thể khiến số tiền tích lũy nhanh chóng vơi đi lúc nào không hay.
Gia đình tôi trước đây không dư dả. Mẹ chưa bao giờ nuông chiều tôi về chuyện tiền bạc. Từ nhỏ, mẹ chỉ cho tiền tiêu vặt vừa đủ. Khi còn học phổ thông, tôi từng xin mẹ mua AirPods nhưng bị từ chối. Mẹ nói: "Việc của mẹ là lo cho con ăn uống, học hành đầy đủ. Không có AirPods thì con cũng không sao".
Tôi từng tự kiếm thêm tiền từ những công việc nhỏ. Khi còn đi học, tôi bán một số món đồ lặt vặt cho bạn bè. Đến năm nhất đại học, tôi nhận đánh giày cho người quen. Tôi cũng từng chứng kiến một số bạn bè chi tiêu thiếu kiểm soát để rồi gặp những vấn đề không đáng có, vì vậy muốn rút kinh nghiệm cho bản thân. Những trải nghiệm đó giúp tôi hiểu hơn về giá trị của lao động và hình thành thói quen trân trọng đồng tiền từ sớm.
Long Vũ 25 tuổi, tốt nghiệp khoa Diễn viên Kịch - Điện ảnh, Đại học Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội. Từ nhỏ, anh tham gia nhiều hoạt động văn nghệ ở trường, biết nhảy hip hop, diễn hài. Tốt nghiệp, anh đóng nhiều vai nhỏ trong các phim Lối nhỏ vào đời, Gia đình mình vui bất thình lình, Cuộc chiến không giới tuyến, Không ngại cưới, chỉ cần một lý do. Năm 2024, vai Chải - chàng trai người Dao có tính cách bộc trực, tình cảm trong Đi giữa trời rực rỡ - giúp anh gây ấn tượng với khán giả.
Hà Thu








