Dù 'mất lửa' với công việc, tôi không dám bỏ để nhận cơ hội lương cao

1 hour ago 1
Quảng Cáo

0943778078

Thứ ba, 17/3/2026, 17:00 (GMT+7)

Công việc chủ yếu là mấy việc lặt vặt, không liên quan gì đến nông nghiệp, đến cái tôi học suốt bao nhiêu năm.

Tôi 38 tuổi, làm viên chức nhà nước, bằng thạc sĩ nông nghiệp. Nghe có vẻ ổn đúng không? Ổn định, có học thức, công việc nhà nước đàng hoàng. Nhưng thực tế mấy tháng nay của tôi không được như vậy. Sau đợt sáp nhập đơn vị vừa rồi, tôi được chuyển về chỗ mới. Công việc chủ yếu là mấy việc lặt vặt, không liên quan gì đến nông nghiệp, đến cái mình học suốt bao nhiêu năm. Thêm khoản đường xa hơn nơi làm cũ, sáng đi tối về mệt, về đến nhà chỉ muốn nằm xuống. Tôi không dám than với ai vì sợ người ta nói: thôi ráng đi, có việc làm là tốt rồi, nhiều người còn không có việc kìa. Tôi biết. Tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng biết vậy mà lòng vẫn không yên được.

Chuyện đáng nói nhất là vài tuần trước, tôi đi phỏng vấn một công ty nước ngoài, thật ra lúc đầu cũng chỉ thử cho biết, không nghĩ mình đậu. Vậy mà đậu thật. Lương họ đưa ra cao hơn lương viên chức của tôi khá nhiều, công việc lại đúng chuyên môn nông nghiệp, môi trường trẻ, chuyên nghiệp. Và tôi đã từ chối. Lý do có nhiều, sợ mất biên chế, sợ mất ổn định, nghĩ đến vợ con ở nhà, nghĩ đến lương hưu sau này, nghĩ đủ thứ. Lúc quyết định từ chối, tôi tự nhủ mình đang chọn cái chắc chắn hơn cho gia đình. Nhưng từ hôm đó đến giờ, tôi hay ngồi thẫn thờ một mình và nghĩ: mình có vừa tự đóng cửa với chính mình không?

Dù mất lửa với công việc nhà nước, tôi không dám bỏ để nhận cơ hội lương cao

38 tuổi, không còn trẻ nữa nhưng cũng chưa già. Cái tuổi mà người ta hay nói là đã chín rồi, đủ kinh nghiệm, còn sức làm việc, đầu óc còn minh mẫn. Vậy mà tôi đang làm những việc mà thật lòng, bất kỳ ai cũng làm được, thậm chí làm nhanh hơn tôi vì họ còn hứng hơn. Tôi ghét chính mình. Tôi ghét cảm giác mình đang lãng phí thời gian của chính mình. Hồi học thạc sĩ, tôi nghiên cứu về đất, về cây trồng, về kỹ thuật canh tác. Có những buổi làm thí nghiệm ngoài đồng, về nhà tay chân lấm lem mà vui. Giờ ngồi trong phòng máy lạnh, áo bỏ vào quần tử tế nhưng lòng trống hơn hồi đó nhiều.

Điều tôi đang loay hoay là không biết mình nên làm gì tiếp theo. Ở lại thì cứ thế này, không biết bao giờ mới được làm đúng chuyên môn, không biết có được chuyển về chỗ phù hợp hơn không. Mà bước ra thì sợ, sợ thật sự, không phải sợ cho có. Sợ lỡ thất bại thì sao, sợ ở tuổi này ra ngoài rồi không cạnh tranh được với người trẻ hơn, sợ gia đình bị ảnh hưởng. Thật ra tôi không chắc mình đang tìm kiếm điều gì, tiền nhiều hơn hay công việc có ý nghĩa hơn, hay đơn giản chỉ là cảm giác mỗi sáng thức dậy thấy mình đang đi đến một nơi xứng đáng với công sức bỏ ra. Nghe có vẻ mơ hồ nhưng đó là thật. Tôi đang mơ hồ thật sự với chính cuộc đời của mình.

Tôi viết bài này không phải để than thở hay tìm người an ủi. Tôi đang thật sự muốn nghe ý kiến của mọi người, nhất là những ai từng đứng ở chỗ tương tự. Bạn đã chọn ở lại hay bước ra? Điều gì khiến bạn quyết định? Nhìn lại bây giờ bạn có tiếc không? Hay nếu bạn là tôi, 38 tuổi, chuyên môn không được dùng đến, vừa từ chối một cơ hội lương cao, bạn sẽ làm gì tiếp theo? Tôi sợ nếu cứ tiếp tục như này, khi 40 hay 45 tuổi, tôi sẽ hối tiếc vì mình đã sống mòn. Tôi hỏi thật, không phải hỏi cho có. Mỗi góc nhìn của bạn với tôi lúc này đều quý, dù chỉ là một câu comment ngắn thôi. Cảm ơn bạn đã đọc đến đây.

Minh Hoàng

Read Entire Article