Quảng Cáo
0943778078
Thứ bảy, 6/6/2026, 17:00 (GMT+7)
Quan điểm sống của chúng tôi khác nhau nên thường xuyên mâu thuẫn, rồi anh lấy lý do "tôi không nghe lời" để trách móc, chửi bới, đánh đập.
Tôi lấy chồng được 3 năm nhưng những ngày hạnh phúc, vui vẻ thật sự rất ít ỏi. Phần lớn thời gian tôi sống trong bế tắc, dằn vặt, không biết đến bao giờ mới có thể giải thoát. Tôi lên Hà Nội học rồi đi làm và kết hôn. Thời gian yêu nhau không lâu, chúng tôi cưới nhanh vì cả hai đều bị gia đình thúc ép. Sau khi cưới, tôi mới hiểu rõ tính cách của chồng: cục cằn, khô khan, gần như không chia sẻ bất cứ điều gì về công việc, gia đình hay bạn bè với vợ.
Đi làm về anh cũng im lặng, không nói chuyện với tôi, không giao tiếp với hàng xóm hay đồng nghiệp. Có việc gì trong nhà tôi đều phải tự hỏi, tự nói, rất khó để trò chuyện vì anh không bao giờ đùa cợt. Quan điểm sống của chúng tôi khác nhau nên thường xuyên mâu thuẫn, rồi anh lấy lý do "tôi không nghe lời" để trách móc, chửi bới, đánh đập.
Minh họa AI
Mỗi lần cãi nhau, anh chửi bới, thậm chí đánh tôi. Hai năm qua tôi không nhớ đã bao nhiêu lần bị đánh thâm tím mặt mày. Tôi không thể chấp nhận điều đó vì mình là người có học, đã nhiều lần cố nói chuyện để anh bớt nóng tính nhưng anh lại đổ lỗi cho tôi nói không khéo. Tôi dần nhận ra tính cách này đã ăn sâu vào con người anh, bởi bố anh ngày trước cũng đánh đập mẹ anh. Trong gia đình, anh luôn cho rằng tôi phải nghe lời, không cần đúng sai, nếu không thì có thể rời khỏi nhà. Nhiều lần anh đuổi tôi đi nhưng vì thương con, tôi lại cố ở lại.
Khi con hơn một tuổi, tôi xin đi làm, anh không đồng ý vì không muốn gửi con cho bà nội. Tôi muốn làm thêm để đỡ gánh nặng kinh tế nhưng anh cũng không cho, thậm chí còn cấm đoán và chửi mắng. Cả gia đình chỉ sống với khoảng 7 triệu đồng mỗi tháng do anh đưa nên rất chật vật. Nhiều lần tôi nghĩ đến việc mang con bỏ đi nhưng không biết đi đâu, cũng không thể về quê vì sợ nhà chồng gây áp lực. Tôi hiểu rằng nếu tiếp tục sống như vậy, con sẽ phải chứng kiến cảnh bố mẹ cãi vã và bạo lực, điều đó sẽ rất ảnh hưởng đến con. Tôi từng cố thay đổi bản thân để giữ gia đình nhưng mọi thứ ngày càng tệ hơn.
Tôi thật sự bế tắc, không biết nên tiếp tục hay dừng lại. Tôi chỉ mong có nơi ở và công việc đơn giản như làm giúp việc, bán hàng hay trông trẻ để có thể nuôi con. Dù biết ra đi sẽ rất khó khăn nhưng tôi không còn đủ sức để tiếp tục sống với chồng. Rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Huệ Lan








