Quảng Cáo
0943778078
Ông bà không dùng những gì mình cho con cái để đòi hỏi báo đáp; không kể công, không nói bố mẹ đã làm cho con bao nhiêu.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ viết một bài về bố mẹ chồng bởi bố mẹ chồng thương con dâu không cần phải đem ra kể công. Rồi càng sống, càng trưởng thành, tôi càng nhận ra có những người làm cha mẹ đáng để mình biết ơn không phải vì họ giàu có hay cho con cái được bao nhiêu, mà bởi cách họ sống và đối xử với những người xung quanh. Tôi may mắn có bố mẹ chồng như thế. Tôi chưa từng có một ngày làm dâu, sống chung nhà với ông bà. Sau khi chúng tôi kết hôn, ông bà mua cho một căn hộ riêng, chỉ cách nhà ông bà ba căn hộ. Điều khiến tôi quý ông bà không nằm ở căn hộ ấy, mà là tư cách làm cha mẹ. Ông bà luôn quan niệm con cái trưởng thành thì phải có gia đình riêng và tự chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình.
Ông bà chưa bao giờ nghĩ con trai lấy vợ thì vợ phải phục vụ gia đình chồng, càng không bắt con dâu phải hy sinh cuộc sống riêng để làm vừa lòng bố mẹ chồng. Ông bà lúc nào cũng nhắc chúng tôi: "Gia đình các con mới là quan trọng nhất. Hai vợ chồng phải thương yêu, tôn trọng nhau, cùng nhau xây dựng gia đình và tập trung nuôi dạy các cháu khôn lớn nên người. Bố mẹ không cần các con phải lo cho bố mẹ". Tôi càng nghe càng kính trọng ông bà, bởi thương con thật sự không phải là giữ con bên mình. Thương con là mong con hạnh phúc, chấp nhận con có gia đình riêng và không biến chữ "hiếu" thành gánh nặng.
Minh họa AI
Đặc biệt, ông bà hiểu con dâu cũng là một con người có gia đình, công việc, ước mơ và lòng tự trọng riêng. Ông bà không chỉ thương con trai mà biết thương cả con dâu. Nếu con trai chưa đúng, ông bà góp ý; nếu tôi có lý, ông bà không vì tôi là con dâu mà bênh con trai. Ông bà luôn đứng về phía điều đúng. Tôi từng nghe bố mẹ nói với chồng: "Lấy vợ rồi thì phải biết thương vợ. Hai vợ chồng sống với nhau cả đời, phải biết nhường nhịn và chia sẻ. Đừng để vợ phải một mình lo hết mọi thứ". Tôi xúc động vì những lời ấy cho tôi thấy ông bà không chỉ muốn nuôi một người con trai thành đạt, mà muốn nuôi một người đàn ông có trách nhiệm và có nhân cách.
Ông bà cũng sống rất tiết kiệm, không phô trương, luôn cân nhắc khi chi tiêu cho bản thân, còn với con cháu, ông bà lại rất rộng lòng. Sau này, tôi và chồng chuyển nhà, chuyển công tác nên không còn sống gần nhà chồng. Ông bà vẫn thường xuyên gửi đồ ăn, quà và có khi cả tiền cho các cháu. Tôi biết ông bà sống tiết kiệm nên mỗi lần nhận được đồ ông bà gửi, tôi càng thương kính. Tôi không nhìn vào giá trị món quà, mà nhìn thấy tấm lòng của hai người luôn nghĩ đến con cháu. Điều khiến tôi nể phục hơn cả là ông bà chưa bao giờ dùng những gì mình cho con cái để đòi hỏi báo đáp; không kể công, không nhắc lại, không nói bố mẹ đã làm cho các con bao nhiêu. Người có đạo đức không phải là người nói mình sống tốt, mà là người sống tử tế ngay cả khi không cần ai nhìn thấy.
Ông bà sống có trước có sau, giữ chữ tín, tôn trọng người khác, không áp đặt, không coi vật chất là thước đo tình cảm. Làm cha mẹ thì yêu thương con nhưng không sở hữu con; làm bố mẹ chồng thì quan tâm con dâu nhưng không kiểm soát; làm ông bà thì thương cháu nhưng không nuông chiều vô nguyên tắc. Đó là sự tử tế có nguyên tắc mà tôi rất trân trọng. Tôi hiểu rằng con cái nhìn vào cách bố mẹ sống để học cách làm người. Ông bà không cần dạy chúng tôi hàng giờ về đạo đức, ông bà chỉ sống một cuộc đời đàng hoàng để chúng tôi nhìn vào mà học. Ông bà dạy con cháu biết tiết kiệm nhưng không keo kiệt, biết yêu thương nhưng không ích kỷ, biết cho đi nhưng không đòi hỏi nhận lại, biết tôn trọng, biết nhận lỗi, biết giữ lời và sống sao cho sau này không hổ thẹn với chính mình. Có lẽ đó mới là gia tài lớn nhất ông bà để lại cho con cháu: không phải căn hộ, tiền bạc hay quà cáp, mà là một tấm gương về cách sống.
Tôi ở xa ông bà nhưng chưa bao giờ cảm thấy mình xa gia đình. Ông bà không cần tôi phải ở gần để chứng minh mình là con dâu tốt, chỉ mong vợ chồng tôi sống tốt với nhau, chăm lo cho gia đình nhỏ và nuôi dạy các con nên người. Tôi từng nghĩ một người con dâu tốt là người phải biết chăm sóc bố mẹ chồng. Sau này tôi hiểu thêm: một gia đình chồng tốt cũng là gia đình biết chăm sóc cảm xúc của người con dâu. Không phải cứ sống chung mới là gần, cũng không phải cứ ở xa là lạnh nhạt. Tôi biết mình may mắn vì lấy được người chồng tốt, nhưng còn may mắn hơn vì phía sau anh ấy là hai người bố mẹ có nhân cách, có đạo đức và có một cách làm cha mẹ rất đáng kính.
Là một người phụ nữ, đôi khi nhìn xung quanh, tôi thấy thương những người con dâu, con rể không may mắn khi bước vào một gia đình mà bố mẹ chồng, bố mẹ vợ chưa biết cách yêu thương và tôn trọng con cái. Có người phải chịu những lời nói nặng nề, sự can thiệp quá sâu hay những đòi hỏi vô lý chỉ vì họ là "con dâu" hoặc "con rể". Có người lấy chồng, lấy vợ rồi nhưng thay vì có thêm một gia đình lại luôn cảm thấy mình là người ngoài. Tôi không dám nói mình hiểu hết những nỗi đau ấy, nhưng càng chứng kiến, tôi càng thấy mình may mắn. Được bước vào một gia đình có những người lớn tử tế là một cái phúc.
Bố mẹ chồng tốt không nhất thiết phải giàu có, không nhất thiết phải mua nhà hay cho con thật nhiều tiền. Điều quý nhất là họ có đạo đức, lòng tự trọng, biết điều và biết đặt mình vào vị trí của con cái; hiểu con dâu cần được tôn trọng, con rể cần được đối xử công bằng và con cái đều có gia đình riêng cần vun vén. Tôi càng nghĩ càng thấy bố mẹ chồng mình thật đáng quý. Ông bà chưa bao giờ dạy chúng tôi phải báo đáp, chỉ dạy chúng tôi phải sống cho đàng hoàng; chưa bao giờ bắt chúng tôi hy sinh gia đình nhỏ để lo cho bố mẹ, chỉ nhắc hãy yêu thương nhau và chăm lo cho các con.
Từ ngày đầu tiên, ông bà đã gọi tôi bằng hai chữ "con". Có một điều đôi khi tôi thấy áy náy, đó là chưa làm được gì cho bố mẹ chồng. Tôi chưa chăm sóc ông bà được, rồi công việc và cuộc sống khiến chúng tôi ngày càng ở xa. Trong khi đó, ông bà vẫn luôn nghĩ đến vợ chồng tôi, gửi đồ ăn, quà, tiền cho các cháu và hỏi han chúng tôi. Càng nhận được sự yêu thương ấy, tôi càng thấy mình mang một món nợ tình cảm mà chẳng biết bao giờ mới trả được. Thế nhưng ông bà chưa bao giờ khiến tôi cảm thấy mình mắc nợ. Có lẽ đó chính là sự tử tế lớn nhất của những người làm cha mẹ. Đó là cái phúc của tôi, con cái tôi, gia đình nhỏ của tôi. Tôi thật lòng biết ơn.
Ngọc Quỳnh








