Quảng Cáo
0943778078
Tôi từng thấy những món đồ phụ nữ trong xe chồng, tin nhắn hẹn hò, điện thoại lúc đêm khuya rồi nhiều lần anh về nhà khi trời gần sáng.
Gần 30 năm kể từ ngày anh ngỏ lời yêu, chúng tôi đến với nhau bằng một đám cưới giản dị, không có điều kiện kinh tế nhưng được sự ủng hộ của hai bên gia đình và bạn bè. Những tưởng sau từng ấy năm, vợ chồng đã đủ hiểu và thương nhau để cùng đi hết quãng đời còn lại. Giờ đây, con gái chúng tôi đã lập gia đình, có một cậu con trai nhỏ đang bi bô gọi ông bà. Con trai út cũng chỉ còn ít ngày nữa là lên đường đi làm ở nước ngoài. Mẹ chồng tôi đã ngoài 80, sức khỏe ngày một yếu, cần người chăm sóc từng ngày.
Cha mẹ ruột tôi cũng gần 80 tuổi, sức khỏe giảm sút nhưng vẫn cố gắng nương tựa vào nhau để tôi yên tâm lo cho gia đình riêng. Ngoài việc chăm sóc cha mẹ hai bên, con cái, cháu ngoại, tôi còn phải hoàn thành công việc ở cơ quan. Công việc với tôi vừa là trách nhiệm vừa là nơi để tôi tìm thấy niềm vui và đôi khi quên đi những buồn tủi trong cuộc sống gia đình. Lòng tôi lúc nào cũng rối bời với hàng trăm thứ phải lo; thời gian mỗi ngày dường như không đủ, còn sức khỏe thì ngày một giảm trong khi trách nhiệm cứ tăng lên theo tuổi tác.
Minh họa: AI
Còn chồng lại hoàn toàn khác. Anh sống khá thảnh thơi, dường như chỉ quan tâm đến những điều khiến bản thân vui vẻ. Trong khi tôi quay cuồng với cơm áo gạo tiền, con cái và cha mẹ hai bên thì anh dành phần lớn thời gian cho những cuộc vui, những chuyến đi và các mối quan hệ bên ngoài. Điều khiến tôi đau nhất là anh đã nhiều lần phản bội tôi. Tôi từng tìm thấy những món đồ phụ nữ trong xe anh, những tin nhắn hẹn hò, những cuộc điện thoại lúc đêm khuya rồi nhiều lần anh về nhà khi trời đã gần sáng. Có những hôm tôi ngồi chờ anh đến khuya, trong lòng vừa tức giận vừa lo lắng, rồi sáng vẫn phải dậy sớm để chu toàn việc gia đình.
Gần 30 năm làm vợ, tôi vẫn không biết chính xác mỗi tháng anh kiếm được bao nhiêu, tiền bạc trong gia đình anh đóng góp thế nào. Tiền nhà, tiền học của con, sửa sang nhà cửa, giỗ chạp, cưới hỏi hai bên nội ngoại hay những khoản chi bất ngờ, gần như tôi đều phải tự xoay xở. Hồi con gái học xa nhà, công việc làm ăn của tôi gặp biến cố, khoản đầu tư bị thua lỗ khiến tôi gần như trắng tay. Trong lúc quá mệt mỏi, tôi chỉ nói với anh: "Em thực sự không gồng nổi nữa, anh phụ em lo cho con một thời gian được không". Anh lạnh lùng đáp rằng tôi đã tự quyết định cho con học thì tự lo. Tôi nghe mà nghẹn lòng.
Đến khi con trai lên thành phố học, mỗi lần cần tiền lại phải nghe những lời trách móc của ba rồi mới được cho một khoản rất nhỏ. Thằng bé vốn nhạy cảm, tự trọng cao, dần không muốn xin tiền bố nữa. Nó nghĩ mình phải tự kiếm tiền để không trở thành gánh nặng cho mẹ. Rồi con bắt đầu sao nhãng việc học. Sau một thời gian, con bỏ học và sống lang thang ở thành phố mà không dám nói với tôi. Đến khi biết chuyện, tôi đau đớn vô cùng, vừa trách mình vừa thương con. Tôi tìm mọi cách đưa con về, động viên con làm lại từ đầu. May mắn là giờ con đã sang nước ngoài lao động, ổn định cuộc sống.
Thương con, nhiều đêm tôi không ngủ được, rồi sáng hôm sau vẫn phải đi làm, tiếp tục cuộc sống như bình thường. Tôi cứ vùi đầu vào công việc để không có thời gian nghĩ đến những chuyện khiến mình đau lòng. Bây giờ các con đều dần trưởng thành, con gái đã có gia đình riêng, con trai xa nhà. Tôi chợt nhận ra mình không còn nhiều lý do để tiếp tục chịu đựng như trước nữa. Tôi phải sống thế nào trong những năm tháng còn lại khi tình yêu dành cho chồng đã bị những lần phản bội của anh bào mòn? Tôi từng nghĩ mình chịu đựng cả đời vì các con, nhưng giờ đây, khi các con không ở cạnh, tôi lại sợ những ngày tháng phải đối diện với chồng.
Gần 60 tuổi, tôi không còn mong một cuộc sống giàu sang, chỉ mong được sống những năm tháng còn lại trong sự bình yên, được tôn trọng và không phải tiếp tục khóc một mình vì những cuộc tình bên ngoài của chồng. Mong các bạn chia sẻ để tôi có thêm động lực quyết định rời xa người chồng này. Chân thành cảm ơn.
Diệp Hoa








