Quảng Cáo
0943778078
Vợ mắng tôi vô trách nhiệm, kịch liệt phản đối vì lo thu nhập sẽ giảm làm ảnh hưởng đến sinh hoạt của gia đình.
Cách đây vài năm, nếu ai đó nói với tôi rằng sẽ chủ động nghỉ một công việc lương cao để chuyển sang nơi lương thấp, chắc tôi sẽ nghĩ họ không bình thường. Bởi giống như nhiều người khác, tôi từng tin rằng lương càng cao thì chất lượng cuộc sống càng tốt. Thế nên, từ khi bắt đầu đi làm, tôi lao vào công việc với mục tiêu kiếm thật nhiều tiền, chấp nhận tăng ca, làm cuối tuần, điện thoại công việc reo bất kể sáng sớm hay tối muộn.
Nhưng rồi tôi nhận ra mình đang đánh đổi quá nhiều. Ngày đó, tôi thường rời nhà từ sáng sớm và về khi trời đã tối. Có những tuần tôi làm việc cả thứ bảy và chủ nhật. Con còn nhỏ nhưng nhiều khi cả ngày tôi chỉ gặp được một, hai tiếng ngắn ngủi. Tôi bắt đầu nhìn lại cuộc sống của mình. Thu nhập cao thật, nhưng tôi luôn trong trạng thái căng thẳng. Đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến công việc. Ngày nghỉ hiếm hoi cũng không thực sự được nghỉ vì còn phải xử lý tin nhắn, email hoặc chuẩn bị cho tuần mới.
Tôi có tiền nhưng không có thời gian. Tôi có thu nhập tốt (hơn 30 triệu một tháng) nhưng sức khỏe tinh thần ngày càng đi xuống. Sau nhiều đắn đo, tôi quyết định chuyển sang một công việc khác với mức lương chỉ còn một nửa (15 triệu đồng mỗi tháng). Bù lại, tôi chỉ phải làm việc từ 8h đến 17h, được nghỉ hoàn toàn hai ngày thứ bảy và chủ nhật.
Khi biết quyết định của tôi, nhiều người ngỡ ngàng. Ban đầu, vợ tôi còn nổi khùng, kịch liệt phản đối, nói tôi thiếu trách nhiệm vì lo thu nhập giảm làm ảnh hưởng đến sinh hoạt của gia đình. Thú thật, ban đầu tôi cũng lo lắng. Tôi phải tính toán lại các khoản chi tiêu, cắt bớt những khoản không thực sự cần thiết. Gia đình không còn quá thoải mái trong việc chi tiêu như trước.
>> Vợ than khổ vì lương tôi 12 triệu
Nhưng chỉ sau một thời gian, tôi nhận ra mình đang nhận lại những thứ mà tiền khó mua được. Tôi có thời gian đưa đón con đi học. Tôi có thể cùng con ăn tối, trò chuyện và lắng nghe những câu chuyện nhỏ nhặt ở trường lớp. Cuối tuần, cả nhà có thể cùng nhau đi công viên, về thăm ông bà hoặc đơn giản là ở nhà nghỉ ngơi. Tôi cũng có thời gian cho chính mình. Tôi tập thể dục đều đặn hơn, đọc sách nhiều hơn và ngủ đủ giấc hơn. Những điều tưởng chừng rất bình thường ấy trước đây lại là điều xa xỉ.
Quan trọng nhất là tâm trạng của tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi không còn cảm giác kiệt sức kéo dài. Mỗi sáng thức dậy, tôi không thấy nặng nề khi nghĩ đến công việc. Tôi làm việc với tinh thần thoải mái hơn, hiệu quả hơn. Tâm hồn lúc nào cũng thư thái, yêu đời và tràn đầy năng lượng. Khi áp lực được xóa bỏ, tôi dần tìm một số việc làm thêm bên ngoài, không quá bận rộn, thời gian linh hoạt, thu nhập 5-10 triệu một tháng, tùy thời điểm.
Nhiều người vẫn hỏi tôi có tiếc mức lương cũ không? Câu trả lời là không. Dĩ nhiên, ai cũng muốn có thu nhập cao. Tiền rất quan trọng và không thể phủ nhận giá trị của nó trong cuộc sống. Nhưng sau nhiều năm đi làm, tôi nhận ra có một ngưỡng nào đó mà sau khi vượt qua, thêm vài triệu hay vài chục triệu đồng chưa chắc đã khiến mình hạnh phúc hơn nếu phải đánh đổi bằng sức khỏe, thời gian và sự bình yên.
Mỗi người có hoàn cảnh riêng, áp lực tài chính riêng và những ưu tiên khác nhau. Tôi chỉ nghĩ rằng hạnh phúc không phải lúc nào cũng tỷ lệ thuận với thu nhập. Có thể tôi kiếm ít tiền hơn trước. Nhưng tôi có nhiều thời gian hơn, nhiều tiếng cười hơn và nhiều bình yên hơn. Tôi hiểu rằng "biết đủ" không phải là từ bỏ khát vọng, mà là biết mình thực sự cần gì để sống hạnh phúc?
MD
- 15 năm tôi sống cùng người chồng lương 12 triệu đồng
- Vợ chê tôi thiếu chí tiến thủ vì lương 20 triệu nhưng không nhảy việc
- Tôi mỏi mắt tìm ứng viên chấp nhận lương thấp 3 năm đầu
- Hành trình từ lương ba triệu đến thu nhập 100 triệu ở tuổi 35
- Tôi vẫn kiên định bám nghề sau khi thất nghiệp
- Tôi làm ngân hàng lương 20 triệu nhưng 8 giờ tối mới được về nhà








