Quảng Cáo
0943778078
Vợ thường so sánh tôi không bằng những người bạn cùng tuổi nhưng có thu nhập 50-100 triệu mỗi tháng, làm tới chức Trưởng, Phó phòng...
Tôi năm nay 42 tuổi, có một công việc ổn định và đã có nhà ở TP HCM. Trong mắt nhiều người, cuộc sống của tôi không đến nỗi tệ. Thế nhưng, vợ tôi thường nói tôi thiếu chí tiến thủ vì suốt 5 năm qua gần như không có bước tiến nào đáng kể trong sự nghiệp. Mức lương của tôi vẫn quanh quẩn 20 triệu đồng một tháng, trong khi nhiều người cùng tuổi đã đổi việc vài lần để có thu nhập cao hơn hoặc vị trí tốt hơn.
Thú thật, tôi cũng từng nghĩ đến chuyện nhảy việc. Tôi hiểu rằng ở nhiều ngành nghề hiện nay, chuyển sang công ty khác là cách nhanh nhất để cải thiện thu nhập. Không ít bạn bè của tôi đã tăng lương đáng kể nhờ lựa chọn đó. Nhưng mỗi lần cân nhắc, tôi lại thấy mình không còn ở độ tuổi sẵn sàng đánh đổi mọi thứ như trước.
Ở tuổi này, điều tôi quan tâm không chỉ là tiền lương, mà còn là sự ổn định của công việc, khả năng thích nghi với môi trường mới, áp lực phải chứng minh năng lực từ đầu và những rủi ro nếu mọi thứ không diễn ra như kỳ vọng. Khi còn trẻ, thất bại một vài lần, tôi vẫn có thể làm lại. Còn ở tuổi này, mỗi quyết định đều kéo theo nhiều trách nhiệm phía sau.
>> Hành trình từ lương ba triệu đến thu nhập 100 triệu ở tuổi 35
Vợ tôi cho rằng chính suy nghĩ đó khiến tôi mãi giậm chân tại chỗ. Vợ thường so sánh tôi với những người bạn có mức thu nhập cao hơn (50-100 triệu mỗi tháng), chức vụ tốt hơn (Trưởng, Phó phòng...). Tôi hiểu mong muốn của vợ là chính đáng. Ai cũng muốn gia đình có cuộc sống dư dả hơn, có thêm điều kiện cho con cái và bớt những lo toan về tài chính.
Nhưng từ góc nhìn của tôi, tiến thủ không nhất thiết chỉ được đo bằng việc liên tục nhảy việc hay mức lương tăng bao nhiêu mỗi năm. Có người chấp nhận mạo hiểm để tìm cơ hội lớn hơn. Cũng có người ưu tiên sự ổn định để duy trì một cuộc sống cân bằng. Tôi thuộc nhóm thứ hai, vậy có gì sai?
Tôi không phủ nhận rằng mình có phần an toàn. Có thể tôi đã bỏ lỡ một số cơ hội để tăng thu nhập. Tuy nhiên, trong 5 năm qua, tôi vẫn hoàn thành công việc, trở thành một nhân viên khó thay thế trong công ty, duy trì nguồn thu nhập ổn định và không để gia đình rơi vào cảnh bấp bênh. Với tôi, đó cũng là một cách thực hiện trách nhiệm của người chồng, người cha.
Liệu sự ổn định mà tôi lựa chọn có thực sự là thiếu chí tiến thủ như vợ nhận xét hay không? Hay đơn giản đó là một lựa chọn sống khác, phù hợp với hoàn cảnh và ưu tiên của mỗi người? Giữa một bên là khát vọng vươn lên và một bên là mong muốn giữ sự an toàn cho gia đình, liệu tôi có nên bước ra khỏi vùng an toàn?
Thanh Vu
- 5 kỹ sư lớp tôi bỏ nghề xây dựng đi làm 'cò' đất
- Kỹ sư xây dựng 10 năm mất việc ba lần
- 15 năm đi làm tôi chưa từng đòi tăng lương
- U40 quyết không nghỉ việc dù lương 16 triệu
- Chồng tôi muốn nghỉ việc lương 15 triệu để khởi nghiệp ở tuổi 45
- Lương tăng lên 40 triệu sau khi tôi nhảy việc bảy lần trong 10 năm








