Quảng Cáo
0943778078
Chưa có xe thì vay tiền mua bằng được, có rồi thì lại thấy mình tính toán chưa kỹ.
Làm việc ở thành phố, trước đây gia đình tôi vẫn đi xe khách mỗi khi về quê. Mỗi năm cũng chỉ có vài dịp như Tết, nghỉ hè cho con về chơi với ông bà hoặc giỗ họ. Bình thường thì cả nhà đi xe máy, cuối tuần nếu cần đi xa hơn một chút thì gọi taxi.
Sau vài năm, vợ chồng tôi tích góp được một khoản tiền, rồi bàn nhau vay thêm 300 triệu đồng để mua ôtô. Hai vợ chồng đều nghĩ đơn giản rằng có xe sẽ che nắng che mưa, đưa con đi học an toàn hơn, muốn về quê hay đi du lịch cũng chủ động, không còn cảnh xếp hàng mua vé xe khách.
Tôi cứ nghĩ mua được xe là cuộc sống sẽ tiện hơn. Nhưng chính từ lúc đó, tôi mới biết mình đã tính tiền mua xe rất kỹ, còn tiền nuôi xe thì gần như không tính.
Mỗi tháng, chiếc xe nằm dưới hầm chung cư đã mất một khoản tiền gửi. Đưa vợ đi làm thì công ty lại thu thêm phí gửi xe. Có hôm đưa con đến trường, đường trước cổng vốn đã chật, thêm vài chục chiếc ôtô chen nhau dừng đỗ, nhiều phụ huynh còn than phiền ôtô khiến tình trạng ùn tắc càng nặng hơn.
Ngày nghỉ đưa cả nhà đi ăn cũng không còn đơn giản như trước. Hồi đi xe máy, thấy quán nào đông khách là ghé vào. Còn bây giờ, việc đầu tiên là phải xem quán có chỗ đậu ôtô hay không. Có lần chạy lòng vòng gần nửa tiếng chỉ để tìm bãi gửi xe, đến lúc vào ăn thì ai cũng mệt.
Những chuyến du lịch mà tôi từng nghĩ sẽ rất thoải mái cũng không như tưởng tượng. Mình là người cầm lái nên suốt cả hành trình phải tập trung quan sát đường, tìm chỗ đỗ, lo kẹt xe, lo va quẹt. Đến nơi thì cả nhà hào hứng đi chơi, còn tôi chỉ muốn nằm nghỉ vì quá mệt.
Bây giờ ở phố, tôi rất ngán lái ôtô ra đường. Điều khiến tôi tự cười mình một cách tự trào là chiếc ôtô tỏ ra hữu dụng nhất là để... về quê.
Nhưng ngẫm lại, một năm gia đình tôi về quê nhiều nhất cũng chỉ ba lần. Cộng thêm một hai chuyến du lịch ngắn là hết. Nghĩa là chỉ vì vài chuyến đi ấy mà tôi phải trả tiền lãi vay, tiền bảo hiểm, tiền bảo dưỡng, tiền gửi xe và đủ loại chi phí khác suốt 12 tháng.
Nhiều người vẫn nói ôtô là tài sản phục vụ gia đình. Điều đó đúng, nhưng theo tôi chỉ đúng khi nhu cầu sử dụng đủ nhiều. Còn nếu cả tuần xe chỉ nằm dưới hầm, mỗi năm mới phát huy tác dụng vài lần thì nên cân nhắc rất kỹ.
Nếu xét trong hoàn cảnh ngặt nghèo nào đó, gia đình có xe vẫn tiện hơn trong nhiều tình huống, nhất là khi có con nhỏ hoặc trời mưa gió cần sự chủ động. Không thì bắt taxi có người lái cho khỏe.
Nếu được quay lại thời điểm quyết định vay thêm 300 triệu đồng, có lẽ tôi sẽ ngồi xuống tính kỹ hơn xem mình thực sự cần chiếc xe đến mức nào. Còn nếu chỉ để mỗi năm về quê ba lần, có lẽ tôi đã chọn tiếp tục đi xe khách, taxi, và dành 300 triệu đồng ấy cho một kế hoạch khác hiệu quả hơn.
Chí Hùng








