Lấy chồng vì tiền, giờ tôi phải trả giá

4 hours ago 7
Quảng Cáo

0943778078

Nếu ngày ấy tôi không quá nôn nóng muốn có cuộc sống đủ đầy, hôm nay tôi có phải chịu hôn nhân bình lặng nhưng thiếu sự đồng điệu?

Đến bây giờ, mỗi khi nhìn chồng lặng lẽ ngồi bên ban công vào buổi tối, tôi lại tự hỏi nếu ngày ấy mình không quá thực dụng thì cuộc đời có khác không. Tôi ngoài 30 tuổi. Hơn sáu năm trước, khi mới tốt nghiệp cao đẳng, tôi làm nhân viên bán hàng với mức lương chỉ đủ trang trải cuộc sống. Tôi luôn mong lấy được một người đàn ông có công việc ổn định và điều kiện kinh tế tốt để sớm thoát khỏi cảnh chật vật. Tôi quen chồng qua một người bạn giới thiệu.

Minh họa AI

Minh họa AI

Anh hơn tôi tám tuổi, làm kỹ sư cho một doanh nghiệp nước ngoài, tính tình hiền lành, sống có trách nhiệm và kinh tế khá vững vàng. Chỉ sau vài lần gặp, tôi đã nghĩ đây là chồng tương lai. Trong thời gian tìm hiểu, tôi biết anh vừa kết thúc mối tình kéo dài gần bốn năm. Dù đã chia tay, tôi vẫn cảm nhận anh chưa thực sự bước qua được quá khứ. Thỉnh thoảng, anh ngồi một mình, nhìn điện thoại rồi thở dài. Có lần anh vô tình kể rằng nếu không vì những mâu thuẫn kéo dài và áp lực từ hai gia đình, có lẽ giờ họ đã cưới nhau.

Lúc đó, thay vì lùi lại để anh có thời gian chữa lành, tôi lại cố gắng xuất hiện nhiều hơn trong cuộc sống của anh. Tôi chủ động nhắn tin, rủ anh đi ăn, đi xem phim, luôn ở bên mỗi khi anh buồn. Tôi tự nhủ chỉ cần mình đủ chân thành thì sớm muộn gì anh cũng sẽ quên được người cũ. Mọi chuyện diễn ra nhanh hơn tôi nghĩ khi tôi phát hiện mình mang thai sau vài tháng quen nhau. Anh không né tránh trách nhiệm mà lập tức bàn chuyện cưới xin. Hai bên gia đình đều ủng hộ vì anh cũng không còn trẻ.

Ngày cưới, ai cũng chúc mừng chúng tôi. Bạn bè bảo tôi may mắn vì lấy được người chồng tử tế, công việc tốt, biết lo cho gia đình. Tôi cũng nghĩ mình đã có tất cả. Sau khi kết hôn, anh chưa bao giờ để tôi thiếu thốn. Mỗi tháng anh đều đưa phần lớn thu nhập cho vợ quản lý, chăm lo từng bữa ăn, từng lần khám thai rồi sau này là việc học của con. Với người ngoài, anh là người chồng, người cha gần như không có gì để chê. Chỉ có tôi biết điều còn thiếu trong cuộc hôn nhân này là cảm xúc. Anh đối xử với tôi bằng trách nhiệm nhiều hơn tình yêu. Chúng tôi hiếm khi có những cuộc trò chuyện dài, càng ít khi chia sẻ những điều sâu kín. Nhiều tối, anh ngồi rất lâu ngoài ban công hoặc cặm cụi làm việc đến khuya. Tôi có cảm giác trong lòng anh luôn có một khoảng trống mà tôi không thể bước vào.

Có lần, trong lúc dọn nhà, tôi vô tình thấy một cuốn sổ cũ. Bên trong sổ là vài dòng ghi chép về những chuyến đi, những dự định còn dang dở cùng người yêu cũ. Anh không giữ ảnh, không nhắn tin qua lại, nhưng đọc xong những dòng đó đủ để tôi hiểu có những ký ức không dễ xóa. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy mình ghen với quá khứ của chồng. Tôi bắt đầu nhìn lại chính mình. Nếu ngày ấy tôi không quá nôn nóng muốn có một cuộc sống đủ đầy, nếu tôi không chọn bước vào cuộc đời một người vẫn còn nhiều tổn thương, liệu hôm nay chúng tôi có phải sống trong một cuộc hôn nhân bình lặng nhưng thiếu sự đồng điệu như thế này?

Tôi không trách chồng. Anh chưa bao giờ lừa dối hay bạc đãi tôi. Người có lỗi nhiều nhất có lẽ là tôi, vì đã tin rằng sự ổn định về vật chất có thể thay thế tình yêu. Bây giờ, điều khiến tôi day dứt không phải là cuộc sống thiếu thốn hay vất vả. Điều khiến tôi buồn nhất là mỗi ngày nhìn người đàn ông bên cạnh vẫn làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha, nhưng dường như chưa bao giờ thật sự hạnh phúc.

Nhiều lần tôi nghĩ đến chuyện buông tay để cả hai có cơ hội tìm lại cuộc sống mình mong muốn. Nhưng rồi nhìn con còn nhỏ, tôi lại chần chừ. Tôi không biết nên tiếp tục vun đắp cho cuộc hôn nhân này hay chấp nhận rằng có những sai lầm, dù không ai cố ý, vẫn phải trả giá rất đắt, chia tay để làm lại từ đầu?

Như Nguyệt

Read Entire Article