Warning: session_start(): open(/home/obslnetp/public_html/src/var/sessions/sess_7d14072b8bfb437c505f50fdbba7d549, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59

Warning: session_start(): Failed to read session data: files (path: /home/obslnetp/public_html/src/var/sessions) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59
'Hachiko, chú chó đợi chờ' - khúc ca về lòng trung thành - Tin Tức Cập Nhật Nhanh

'Hachiko, chú chó đợi chờ' - khúc ca về lòng trung thành

1 hour ago 1
Quảng Cáo

0943778078

Câu chuyện trong ''Hachiko - Chú chó đợi chờ'' có lẽ đủ sức làm tan chảy những trái tim chai sạn nhất.

Có một nhà văn từng nói: ''Chờ đợi luôn là một điều lâu dài và đau khổ''. Nhưng nếu sự chờ đợi ấy được thắp lên bằng ngọn lửa của tình yêu thuần khiết, liệu nó có còn là nỗi đau?

Bạn biết không, 10 năm đối với một con người có lẽ chỉ là một chương trong cuốn sách cuộc đời, nhưng với một chú chó, đó là cả một kiếp hữu hạn. 10 năm ấy có thể dùng để bắt đầu lại một khởi đầu mới, nhưng với ''nó'', quãng thời gian đó lại là sự đánh đổi cả sinh mệnh chỉ để giữ trọn một bóng hình. Có một thứ tình cảm không màng đến ranh giới loài hay chủng tộc, tồn tại âm thầm nhưng mãnh liệt chỉ vì sự xuất hiện của một người duy nhất trong đời.

Hôm nay, tôi muốn kể cho bạn nghe về một câu chuyện đủ sức làm tan chảy những trái tim chai sạn nhất, một câu chuyện mang tên Hachiko - Chú chó đợi chờ. Đây không chỉ là một cuốn sách, đó là khúc ca về lòng trung thành mà tôi luôn quý trọng.

Cuốn sách của nhà văn Luis Prats không đơn thuần kể lại một sự kiện lịch sử. Với tư cách là một giáo viên, một nhà nghiên cứu nghệ thuật, Luis Prats đã dùng ''cây cọ chữ'' của mình để vẽ nên một Tokyo cổ kính, nơi có những bông tuyết rơi lặng lẽ trên vai áo người hành khách.

Sự kết hợp với những bức tranh minh họa màu nước tao nhã đã khiến Hachiko hiện lên thật sống động. Mỗi trang sách lật qua như một thước phim điện ảnh chậm rãi, đưa ta trở về những năm 1920, nơi có một chú chó nhỏ lông vàng óng ả và một vị giáo sư hiền từ.

Hachiko, chú chó giống Akita thuần chủng, bước vào cuộc sống giáo sư Eisaburo Ueno như một món quà từ định mệnh. Những ngày đầu tiên ở quận Shibuya, chú chó nhỏ ấy đã học cách yêu thương bằng tất cả bản năng của mình.

Cứ mỗi sáng, khi nắng vừa chớm đầu ngõ, Hachiko lại lạch bạch theo chân giáo sư đến tận nhà ga Shibuya. Và khi hoàng hôn buông xuống, giữa dòng người hối hả ngược xuôi, Hachiko lại đứng đó, ở bục đá quen thuộc, chờ đợi tiếng còi tàu báo hiệu người bạn lớn của mình trở về. Nhịp sống ấy cứ thế trôi qua, giản đơn mà ấm áp đến lạ lùng.

Nhưng vào một ngày tháng 5 năm 1925 định mệnh, chuyến tàu chiều hôm ấy vẫn về, hành khách vẫn xuống, nhưng giáo sư Ueno thì không. Một cơn đau tim đã mang ông đi mãi mãi tại trường đại học.

Bạn có bao giờ tự hỏi, một chú chó sẽ nghĩ gì khi người mình thương yêu nhất bỗng dưng biến mất? Hachiko không hiểu về ''cái chết'', chú chỉ hiểu về ''lời hứa''. Và thế là, trong suốt chín năm, chín tháng và 15 ngày tiếp theo, mặc kệ mưa rào mùa hạ hay tuyết lạnh mùa đông, Hachiko vẫn đều đặn có mặt tại sân ga ấy.

Thời gian là kẻ thù của vạn vật. Nó làm mờ đi những ký ức, làm già đi những cơ thể. Hachiko cũng không ngoại lệ. Chú già đi, bước chân chậm chạp vì chứng viêm khớp, bộ lông vàng óng năm nào giờ đã xơ xác theo năm tháng, nhưng ánh mắt hướng về phía cửa ga thì chưa bao giờ thay đổi. Ngày 8 tháng 3 năm 1935, khi hơi thở cuối cùng trút xuống giữa màn tuyết trắng, Hachiko vẫn nằm đúng vị trí ấy - vị trí của sự chờ đợi.

 Nhà xuất bản Kim Đồng

Ấn phẩm của nhà văn Luis Prats, Zuzanna Celej minh họa, ra mắt độc giả trong nước hồi 2016, do Nguyễn Phương Loan dịch. Ảnh: Nhà xuất bản Kim Đồng

Khi lật giở từng trang sách về Hachiko, trái tim tôi bỗng rung động khi nhớ về một ''sứ giả bốn chân'' khác của thời hiện đại - chú chó Aloka. Nếu Hachiko là biểu tượng của một tình yêu tĩnh lặng, kiên trì chờ đợi tại một điểm tựa cố định, Aloka lại là minh chứng cho một tình yêu chuyển động, bao dung trên những dặm đường thiên lý cùng tăng đoàn bộ hành tại Mỹ.

Có một sợi dây vô hình kết nối giữa Hachiko và Aloka:

Hachiko dạy chúng ta về ''Định'': Sự kiên định, lòng trung thành tuyệt đối dù thế gian có đổi thay, dù người thương có không trở lại. Chú đứng đó như một tượng đài của lời hứa.

Aloka lại dạy chúng ta về ''Hành'': Sự bền bỉ, nhẫn nại khi bước đi hàng ngàn dặm trong thầm lặng. Aloka không chỉ đi bộ, chú đang thực hành sự tỉnh thức, mang theo năng lượng bình an lan tỏa đến những nơi chú đi qua.

Ngày 26/10/2025, 19 nhà sư từ các tu viện Phật giáo Thượng tọa bộ trên khắp thế giới tập hợp tại chùa Hương Đạo của cộng đồng người Việt ở Fort Worth, bang Texas, bắt đầu hành trình đi bộ vì hòa bình dài 3.700 km xuyên qua nước Mỹ. Đi cùng họ là chú chó cứu hộ Aloka, được một nhà sư mang đến từ Ấn Độ. Ảnh: AP

Ngày 26/10/2025, 19 nhà sư từ các tu viện Phật giáo Thượng tọa bộ trên khắp thế giới tập hợp tại chùa Hương Đạo của cộng đồng người Việt ở Fort Worth, bang Texas, bắt đầu hành trình "đi bộ vì hòa bình" dài 3.700 km xuyên qua nước Mỹ. Đi cùng họ là chú chó cứu hộ Aloka, được một nhà sư mang đến từ Ấn Độ. Ảnh: AP

Cả hai chú chó đều không dùng ngôn ngữ để thuyết giảng về tình thương, nhưng hành động của chúng lại là những bài pháp âm vang nhất. Nếu Hachiko dành mười năm để đợi một người, thì Aloka dành hàng ngàn dặm đường để đồng hành cùng nhiều người. Dù là đứng đợi ở sân ga Shibuya lạnh lẽo hay sải bước trên những con đường xa lộ nắng cháy ở Mỹ, cả hai đều gặp nhau ở một điểm chung: sự hiến dâng trọn vẹn.

Nhìn vào Hachiko và Aloka, tôi nhận ra rằng loài vật không chỉ là ''thú cưng'', chúng là những người thầy lớn. Chúng đến thế giới này để dạy con người cách yêu thương không điều kiện, cách sống trọn vẹn với hiện tại và cách giữ lòng thủy chung giữa một cuộc đời đầy biến động.

Câu chuyện về Hachiko trong cuốn sách của Luis Prats, khi đặt cạnh hình ảnh chú chó Aloka bộ hành, đã giúp tôi hiểu rằng: Dù là chờ đợi hay bước đi, chỉ cần chúng ta thực hiện điều đó bằng tình yêu thuần khiết, thì mỗi bước chân hay mỗi phút giây chờ đợi đều trở nên thiêng liêng và ý nghĩa vô cùng.

Nguyễn Thị Thanh Hậu
Giáo viên chủ nhiệm lớp 4/2, trường Tiểu học Trương Công Định

Độc giả mọi độ tuổi có thể gửi bài viết (không giới hạn số lượng) về email giaitri.vnexpress@gmail.com, tên mail là: "Bai cam nhan Cuon sach toi yeu".

Mỗi bài có độ dài tối đa 1.500 từ, là sáng tác mới, chưa từng đăng tải trên các phương tiện truyền thông hoặc mạng xã hội. Khuyến khích những bài viết có hình ảnh đi kèm (ảnh sách hoặc hình ảnh độc giả cùng sách). Ngoài bài viết, độc giả có thể gửi cảm nhận bằng hình thức podcast hoặc video. Tác giả chịu trách nhiệm về bản quyền nội dung và hình ảnh. Những bài hay, truyền cảm hứng sẽ được chọn đăng ở mục Sách của báo VnExpress.

Read Entire Article