Quảng Cáo
0943778078
Mới ra trường năm 2012, tôi đã tìm được việc ở công ty nước ngoài, mang về nhà 300 triệu đồng.
Tôi sinh ra trong một gia đình nông thôn nghèo khó ở vùng quê Bắc bộ. Tuổi thơ tôi như bao chúng bạn cùng trang lứa cuối 8X thời đó. Ngoài giờ đi học thì chủ yếu ở ngoài cánh đồng với con cua con ốc, từ chăn trâu cắt cỏ hái rau. Chẳng việc gì là không làm.
Bố mẹ nghèo khó làm quanh năm cũng chẳng đủ ăn. Lại thêm bố tôi nghiện rượu, nên trong ký ức tôi vẫn còn đó biết bao lần trong cơn say bố đánh chửi vợ con.
Rồi năm tháng tuổi thơ cũng dần qua. Anh em tôi cố gắng học hành mơ có một ngày cuộc đời tươi sáng. Nhớ lại năm đó tôi thi vào một trường quân đội vì nhà nghèo không có tiền nuôi ăn học. Nhưng không đủ điểm đỗ tôi phải học một trường gần nhà, có ngày đạp xe hơn 40 km đi học. Lúc này bố mẹ không còn phải lo cho tôi ăn học nữa vì tôi tự kiếm đủ tiền.
Ra trường năm 2012 giữa lúc kinh tế khó khăn, nhưng may mắn mỉm cười nên tôi xin được việc trái ngành ở một tập đoàn nước ngoài. Tôi học ngành xã hội nhưng được nhận làm nhân viên kinh doanh của một công ty lớn.
Đó là công việc tôi yêu thích và tôi cũng cố gắng tự học, nhìn đồng nghiệp mà làm. Được làm ở một công ty lớn có một mức thu nhập rất khá ở thời điểm đó.
Năm 2013 nhưng tôi đã mang về nhà được 300 triệu đồng. Tưởng rằng sau bao vất vả cuộc đời sẽ mỉm cười với tôi, nhưng sóng gió ập đến ngoài mức tôi tưởng tượng.
Người anh trên tuổi tôi làm ăn thua lỗ, chơi bời nợ lãi hàng tỷ đồng. Nghe tin tưởng chừng tôi không thể vượt qua được. Nhưng tôi vì thương anh cố gắng làm lo trả nợ, mong cho anh được làm lại cuộc đời.
Tôi chẳng còn nhớ đã trả cho anh mình bao nhiêu tiền nữa nhưng chắc không dưới tiền tỷ. Đến lúc lo cho anh lấy được vợ, tôi tưởng rằng mình đã nhẹ gánh.
Rồi tôi cũng lấy vợ với bao ước mơ bao hoài bão. Nhưng lấy vợ xong cũng là lúc sự nghiệp đi xuống. Cưới được nửa năm tôi phải nghỉ việc, kết thúc 5 năm nơi tôi dành bao ước mơ. Bao kế hoạch, bao dự định gần như ngừng lại.
Nghỉ việc được 4 tháng tôi cũng tìm được việc cùng ngành, dù không còn được như trước nhưng tôi cũng cố làm đến khi dịch Covid-19 xuất hiện.
Tôi mua được mấy sào đất ruộng gần nhà làm trang trại. Muốn yên ổn gần nhà làm ăn vì lúc này vợ tôi sinh cho tôi một bé trai kháu khỉnh. Nhưng cuộc đời đâu có yên, anh tôi vẫn chơi, vẫn nợ phải bán cả nhà. Rồi khu đất tôi mua có tin dính quy hoạch. Vậy là ngàn cân treo sợi tóc.
Và điều buồn hơn cả là người vợ tôi dành hết tình yêu thương đã không còn như xưa. Lúc tôi khó khăn nhất không những không động viên tôi mà quyết lập nghiệp xa nhà. (Dù khó khăn nhưng vợ không phải lo cái gì cho tôi).
Biết rằng xa nhau sẽ xảy ra bao nhiêu chuyện, tôi khuyên ngăn đủ thứ nhưng vợ không nghe. Tôi còn xin được việc gần nhà cho vợ, nhưng cô ấy nhất quyết không nghe, đổ lỗi cho muôn ngàn lý do.
Về mặt pháp luật là vợ chồng nhưng chẳng khác gì ly thân. Tôi ở quê tự nuôi con 4 năm nay. May mắn con tôi lớn lên hiểu chuyện, thương bố. Tôi cũng cố gắng làm tăng việc lên gấp hai gấp ba trước đây.
Cũng an ủi phần nào khi năm ngoái tôi cố gắng cũng kiếm được gần 500 triệu đồng. Tôi cùng anh em chạy vạy cũng mua được mảnh đất nhỏ có sổ đỏ. Dự án cũng không lấy hết đất của tôi chắc vẫn còn khoảng 1.000 m2. Nhưng có lẽ cuộc đời tôi sẽ chẳng bao giờ quay lại được như xưa nữa.
Tôi chỉ mong sóng gió ngưng vùi dập để con tôi được bình yên.
Tam VP







