Chúng tôi - Những nạn nhân chất độc da cam thế hệ thứ 2

1 hour ago 5
Quảng Cáo

0943778078

 Sống chung với nỗi đau, trân trọng từng cơ hội - Ảnh 1.

Các thành viên Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin TP.HCM tập hát tại Đường sách TP.HCM - Ảnh: LÊ HUY

Trao cơ hội là trao cho nạn nhân chất độc da cam niềm hạnh phúc

 Sống chung với nỗi đau, trân trọng từng cơ hội - Ảnh 2.

Chị Trần Thị Hoan - Ảnh: LÊ HUY

Do ảnh hưởng chất độc da cam khi mẹ bị phơi nhiễm dioxin trong thời gian khai hoang tại tỉnh Bình Thuận (cũ), tôi ra đời không có hai chân và bàn tay trái. Tháng 7-2010, tôi trở thành đại diện nạn nhân chất độc da cam Việt Nam đầu tiên phát biểu tại phiên điều trần ở Hạ viện Mỹ bằng tiếng Anh, thay mặt hàng triệu nạn nhân cất lên tiếng nói về khát vọng công lý và sự sẻ chia.

Từ hành trình của mình, tôi tin rằng cơ hội chính là hạnh phúc đối với cộng đồng nạn nhân chất độc da cam.

Đó là thêm những mô hình chăm sóc toàn diện như Làng Hòa Bình hay dự án "Làng Cam" thành hiện thực - sẽ là nơi nạn nhân được khám chữa bệnh, phục hồi chức năng, lao động và rèn luyện kỹ năng.

Mong sao doanh nghiệp và các tổ chức giúp người khuyết tật có thêm cơ hội học nghề, làm việc có lương, nhìn nhận năng lực thay vì những khiếm khuyết.

Không hẳn là sự ưu ái, mà là những cơ hội sử dụng năng lực để nạn nhân chất độc da cam được khỏe mạnh hơn, học tập, làm việc, phát huy trí và chất của mình để bắt nhịp cùng nhịp sống cộng đồng, và còn có thể cống hiến đáp trả tấm tình của xã hội.

Chị TRẦN THỊ HOAN (40 tuổi, phường Cát Lái, TP.HCM)

Tấm thẻ để nạn nhân chất độc da cam tiếp cận đầy đủ quyền lợi

 Sống chung với nỗi đau, trân trọng từng cơ hội - Ảnh 3.

Anh Trần Thanh Sơn - Ảnh: LÊ HUY

Quê quán tôi ở TP Phan Rang - Tháp Chàm, tỉnh Ninh Thuận (cũ). Tôi là nạn nhân chất độc da cam do di chứng từ người cha từng tham gia kháng chiến. Tôi bị khuyết tật hai chân, không thể tự đi đứng. Không đầu hàng số phận, tôi luôn nỗ lực để năm 2002 thi đỗ đại học, sau đó hoàn thành hai bằng thạc sĩ về công nghệ thông tin và quản trị kinh doanh. Hiện nay, tôi đang dạy học trực tuyến và tại nhà cho học sinh.

Là một nạn nhân chất độc da cam, tôi luôn trân trọng sự quan tâm của các cấp, xã hội dành cho những người có hoàn cảnh như mình.

Tôi cũng thực sự mong muốn cơ quan chức năng sẽ quan tâm đến tấm thẻ dành riêng cho nạn nhân chất độc da cam. Tấm thẻ được tích hợp vào VNeID thì càng thuận lợi, vừa tiết kiệm chi phí, vừa giúp việc xác minh nhanh chóng, minh bạch hơn.

Và các nền tảng đặt vé, dịch vụ công cộng như tàu hỏa, waterbus… bổ sung đối tượng "Nạn nhân chất độc da cam" vào danh mục ưu đãi để dễ dàng tiếp cận chính sách miễn, giảm chi phí khi di chuyển và sử dụng dịch vụ.

Anh TRẦN THANH SƠN (42 tuổi, phường Bình Tiên, khu vực quận 6 trước đây)

Anh Trần Thanh Sơn mong muốn cơ quan chức năng sẽ quan tâm đến tấm thẻ dành riêng cho nạn nhân chất độc da cam - Video: LÊ HUY

Chính sách cho người chăm sóc sẽ giảm gánh nặng cho gia đình nạn nhân

 Sống chung với nỗi đau, trân trọng từng cơ hội - Ảnh 4.

Chị Phương Quế Chi - Ảnh: LÊ HUY

Sinh ra tại Biên Hòa (Đồng Nai), vốn là vùng đất chịu ảnh hưởng nặng nề bởi dioxin, tôi là nạn nhân chất độc da cam, bị teo đôi chân từ nhỏ. Lớn lên bên ông bà, khoảng 8-9 tuổi, tôi được vào học tại trường dành cho người khuyết tật để tìm con chữ.

Từ năm 11 tuổi, tôi đã tự lập, làm nhiều công việc như bán vé số, đính cườm áo cưới, lễ tân, nhân viên văn phòng... để có thu nhập và nuôi dưỡng ước mơ vươn lên trong cuộc sống.

Trong những năm qua, tôi cảm nhận được sự quan tâm của toàn xã hội dành cho nạn nhân chất độc da cam thông qua nhiều chính sách hỗ trợ thiết thực. Điều đó đã tiếp thêm nghị lực để nhiều người như tôi vượt qua nhọc nhằn.

Từ trải nghiệm của mình, tôi mong các chính sách hỗ trợ sẽ quan tâm nhiều hơn đến những người thân trực tiếp chăm sóc nạn nhân chất độc da cam. Bởi phía sau mỗi nạn nhân luôn có những người cha, người mẹ, người thân đã âm thầm hy sinh công việc, thời gian và cuộc sống riêng để chăm sóc, đồng hành. 

Nếu họ được tiếp thêm điều kiện và sự sẻ chia, đó cũng là cách giúp nạn nhân có cuộc sống tốt hơn.

Tôi cũng hy vọng sẽ có thêm các chương trình tập huấn về kỹ năng chăm sóc, kiến thức y tế từ các chuyên gia để người thân có thêm kiến thức, giảm bớt áp lực cả về thể chất lẫn tinh thần trong hành trình chăm sóc người bệnh.

Điều khiến tôi trăn trở nhất cũng là nỗi lo chung của rất nhiều gia đình có người thân là nạn nhân chất độc da cam: rồi một ngày cha mẹ già yếu hoặc không còn nữa, ai sẽ là người tiếp tục chăm sóc chúng tôi? Tôi mong sẽ có thêm các mô hình nhà dưỡng lão, trung tâm nuôi dưỡng nội trú công lập và đặc biệt là dự án "Làng Cam" sớm được hoàn thành để trở thành điểm tựa lâu dài.

Chị PHƯƠNG QUẾ CHI (42 tuổi, phường Long Trường, khu vực Thủ Đức trước đây)

Những không gian để nạn nhân chất độc da cam nâng cao sức khỏe

 Sống chung với nỗi đau, trân trọng từng cơ hội - Ảnh 5.

Vận động viên Nguyễn Hồng Lợi - Ảnh: LÊ HUY

Sinh ra không có cả hai chân và một tay do di chứng chất độc da cam, tuổi thơ của tôi gắn với những xấp vé số theo dì mưu sinh khắp TP.HCM. Khoảng 4-5 tuổi, tôi được đưa vào Làng Hòa Bình (Bệnh viện Từ Dũ). 

Mỗi lần nhìn chiếc ghe chòng chành giữa sông nước, tôi luôn tự hỏi: "Nếu mình rơi xuống nước thì ai sẽ cứu?". Chính nỗi sợ ấy đã đưa tôi đến với bơi lội.

Những ngày đầu khó khăn vì cơ thể không giữ được thăng bằng, nhưng bằng sự kiên trì, tôi đã trở thành một vận động viên bơi lội, giành nhiều huy chương trên đấu trường trong nước và quốc tế. Đặc biệt, 1 huy chương đồng Para Games năm 2014 tại Myanmar làm tôi nhớ mãi. 

Điều khiến tôi hạnh phúc nhất là được dạy bơi miễn phí cho các em nhỏ tại Làng Hòa Bình và nhiều mái ấm.

Nhiều năm gắn bó với thể thao, tôi càng tin rằng mỗi nạn nhân chất độc da cam đều có những khả năng riêng nếu được trao cơ hội. 

Tôi mong sẽ có thêm những không gian tập luyện phù hợp với người khuyết tật, có hồ bơi, phòng tập thể lực, khu phục hồi chức năng, trang thiết bị hỗ trợ và đội ngũ huấn luyện viên có chuyên môn. 

Không chỉ để rèn luyện sức khỏe, đó còn là nơi khơi dậy ý chí, nuôi dưỡng ước mơ và giúp nhiều người khám phá giá trị của chính mình.

Tôi cũng hy vọng sẽ có thêm nhiều cơ hội để những người có năng khiếu thể thao được phát hiện, được hướng dẫn và đồng hành trên con đường tập luyện. 

Không phải ai cũng trở thành nhà vô địch, nhưng thể thao có thể giúp mỗi người khỏe mạnh hơn, tự tin hơn và tìm thấy niềm vui, ý nghĩa trong cuộc sống.

Vận động viên NGUYỄN HỒNG LỢI (39 tuổi, phường Bình Trưng, khu vực Thủ Đức trước đây)

 Sống chung với nỗi đau, trân trọng từng cơ hội - Ảnh 6.

Read Entire Article