Quảng Cáo
0943778078
Tôi hỏi người phụ nữ đó có gì khiến anh từ bỏ vợ con và gia đình, anh bảo thấy bình yên khi ở cạnh cô ấy.
Tôi 47 tuổi, chồng hơn ba tuổi, vợ chồng cưới gần 20 năm, có hai con, một bạn chuẩn bị vào đại học, một bạn học cấp ba. Suốt nhiều năm qua, người ngoài nhìn vào đều nghĩ gia đình tôi hạnh phúc, đáng ngưỡng mộ. Chồng tôi làm quản lý cho một doanh nghiệp, thu nhập tốt, sống trách nhiệm, hiếu thảo với hai bên gia đình và đặc biệt rất thương các con. Từ chuyện học hành đến những cột mốc quan trọng của con, anh chưa bao giờ bỏ lỡ. Chính vì vậy, tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn. Thế nhưng, chỉ người trong cuộc mới hiểu cuộc hôn nhân ấy thiếu điều gì.
Nhiều năm nay, giữa tôi và chồng gần như chỉ còn những cuộc trò chuyện xoay quanh con cái, tiền bạc hay công việc. Anh chưa từng quát mắng hay đối xử tệ với tôi, nhưng cũng hiếm khi hỏi tôi vui hay buồn, có mệt không. Chúng tôi ngủ chung một phòng nhưng cảm giác như hai người bạn cùng nhà. Nhiều lần tôi chủ động hâm nóng tình cảm, anh chỉ đáp lại rất hời hợt, rồi mọi thứ lại trở về như cũ. Có lần tôi hỏi thẳng, liệu anh còn yêu tôi không. Anh im lặng rất lâu rồi nói ngày cưới tôi, tình yêu chưa đủ lớn, chỉ nghĩ sau khi chung sống sẽ dần bồi đắp được. Câu trả lời ấy khiến tôi đau nhưng vẫn tự an ủi rằng chỉ cần anh còn có trách nhiệm thì mọi chuyện sẽ ổn.
Minh họa AI
Từ đầu năm nay, tôi nhận thấy những đổi thay từ chồng. Anh chăm chút ngoại hình hơn, thường xuyên cầm điện thoại nhắn tin và tăng tần suất về muộn với lý do gặp đối tác. Linh cảm của một người vợ khiến tôi bất an nhưng vẫn trấn an bản thân rằng mình đang suy diễn. Một hôm, anh chủ động nói muốn ly thân. Anh không quanh co hay chối cãi, thừa nhận đã có tình cảm với một người phụ nữ khác sau thời gian dài làm việc cùng nhau. Điều khiến tôi đau nhất là anh nói không còn muốn tiếp tục sống trong cuộc hôn nhân chỉ còn trách nhiệm.
Tôi hỏi người phụ nữ đó có gì khiến anh từ bỏ vợ con và gia đình, anh bảo thấy bình yên khi ở cạnh cô ấy. Người phụ nữ đó đang chuẩn bị ly hôn chồng, công việc tốt, có học thức, không hề thua kém tôi gì. Tôi không thể trách hay đổ lỗi cho cô ấy, nhưng cũng không đủ bao dung để chấp nhận việc người khác bước vào gia đình mình. Suốt những tháng qua, tôi tìm đủ mọi cách giữ chồng. Tôi nhờ bố mẹ hai bên khuyên nhủ, nói chuyện với những người bạn thân của anh, thậm chí nhiều lần cố gắng thay đổi bản thân để kéo anh trở lại. Thế nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng của chồng.
Anh vẫn làm tròn trách nhiệm với gia đình, đưa toàn bộ thu nhập để tôi quản lý, quan tâm việc học của các con, về nhà đúng giờ. Các con biết chuyện đều rất buồn, có lúc trách bố, có lúc lại khóc xin tôi đừng ly hôn. Nhìn hai con đứng giữa bố mẹ mà tôi đau đến nghẹn lòng. Tôi không muốn các con lớn lên trong một gia đình tan vỡ, nhưng cũng không biết phải giữ một người đã không còn tình cảm bằng cách nào. Có người khuyên tôi buông tay vì không ai có thể giữ được trái tim đã đổi hướng. Nhưng gần 20 năm vợ chồng, bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu cố gắng cùng nhau gây dựng, làm sao tôi có thể chấp nhận mọi thứ kết thúc chỉ vì sự xuất hiện của một người khác?
Bây giờ tôi sống trong tâm trạng giằng xé mỗi ngày. Nếu níu kéo, tôi sợ cả hai đều mệt mỏi. Nếu đồng ý ly hôn, tôi lại thấy mình chưa đủ can đảm để rời bỏ gia đình này. Tôi thật sự không biết nên tiếp tục chờ chồng thay đổi hay học cách chấp nhận sự thật rằng có những cuộc hôn nhân, dù không có cãi vã hay phản bội trong nhiều năm, vẫn có thể kết thúc chỉ vì một người tìm thấy cảm xúc ở nơi khác. Tôi rất mong nhận được những chia sẻ chân thành từ độc giả.
Huyền Nga








