Quảng Cáo
0943778078
Thứ ba, 12/5/2026, 13:11 (GMT+7)
Đêm đó tôi khóc suốt nhưng anh kệ; sáng hôm sau tôi tự thu dọn đồ, viết đơn ly hôn và lái xe máy về nhà mẹ đẻ.
Tôi 26 tuổi, là người thẳng tính và cũng rất nóng tính, lấy chồng gần nửa năm, đang mang thai. Chúng tôi rất quyết tâm để đến với nhau. Cả hai yêu xa gần 400 km. Từ năm cuối đại học, tôi quen anh. Sau khi ra trường, tôi về quê vì nơi mình học là một thành phố nhỏ, rất khó xin việc đối với sinh viên mới ra trường, anh lúc đó cũng vậy. Tôi về nhà làm việc được hơn một năm nhưng sau khi ra trường anh vẫn thường xuyên đi lại, thăm nom. Tình cảm của cả hai vẫn còn nhiều nên tôi quyết định nghỉ việc, xin việc ở gần anh. Thời điểm đó anh vẫn thất nghiệp và chưa có định hướng rõ ràng. Sau đó mọi chuyện đúng như mong muốn, tôi xin được việc ở một công ty tư nhân và chấp nhận sống xa nhà trong cảnh ở trọ. Còn anh vẫn làm những công việc bấp bênh vì không có ý định xin việc ổn định, chỉ nghĩ cưới nhau rồi sẽ tính tiếp.
Khoảng nửa năm sau, gia đình anh xem ngày cưới, từ đây những mâu thuẫn bắt đầu xuất hiện. Nhà anh rất mê tín. Năm trước đó họ từng một hai xin cưới vì bảo hợp tuổi, nếu không thì ba năm sau mới cưới được. Tất nhiên tôi và gia đình không đồng ý vì năm đó anh trai với chị gái tôi đều đã cưới, không ai muốn trong một năm có tới ba đám cưới. Hơn nữa tôi thấy mọi thứ chưa ổn định mà cưới sẽ khổ.
Mọi chuyện từ xem ngày đến tổ chức cưới xin đều do nhà anh quyết định, còn anh gần như không có tiếng nói. Đến chuyện cưới tôi cũng không được làm lễ vì "không hợp tuổi". Tôi nhất quyết không đồng ý vì ở quê mình, không làm lễ thì người ta chỉ nghĩ là có bầu trước cưới. Tôi không muốn gia đình mình xấu mặt. Thế nhưng anh uống say, khóc lóc nên tôi lại mềm lòng. Tính cả hai đều nóng nên thường xuyên cãi vã. Đỉnh điểm là trước đám cưới anh đã đánh tôi. Khi đó tôi từng muốn hủy hôn nhưng mọi thứ đã chuẩn bị xong nên đành nhắm mắt đưa chân.
Sau cưới, mọi chuyện có phần nhẹ nhàng hơn vì thực sự chúng tôi yêu nhau. Lúc đó chỉ mình tôi đi làm, anh vẫn sống bấp bênh như cũ. Sau gần hai tháng cưới, tôi phát hiện anh cá độ thua mấy chục triệu đồng. Tôi như chết lặng. Anh lại khóc lóc xin lỗi, nghĩ trước cưới chưa lo được gì cho tôi nên mới muốn kiếm tiền nhanh bằng cách đó. Tôi đã lấy toàn bộ tiền tiết kiệm của mình cùng số vàng bố mẹ hai bên cho để trả nợ cho anh, bắt anh thề sẽ không bao giờ tái phạm. Từ đó trong lòng tôi không còn vui vẻ, chỉ cần nóng giận là tôi lại gây gổ với anh. Có lần công ty tôi tổ chức tiệc nên tôi về muộn dù đã báo trước, vậy mà anh vẫn nặng lời rồi đánh em ngay trước mặt bố mẹ anh.
Tôi sống chung với bố mẹ chồng và gia đình chị chồng. Chị đã lấy chồng nhưng vẫn ở cùng để mẹ chăm ba đứa con, dù nhà chồng chị cũng ở gần. Rồi tôi bị mất việc vào dịp cuối năm vì công ty làm ăn khó khăn. Chủ công ty cho tôi nghỉ dù trước đó còn bảo cứ yên tâm làm việc. Cận tết nên tôi chưa thể xin việc mới, đành ở nhà chờ sau tết tính tiếp. Đêm 30 tết, vợ chồng lại cãi nhau vì chuyện nhỏ nhặt. Anh tiếp tục đòi đánh tôi và lần này tôi quyết định bỏ về nhà mẹ đẻ. Rồi mẹ chồng năn nỉ, mẹ ruột cũng khuyên nên tôi lại bỏ qua.
Sau tết tôi phát hiện mình mang thai. Khi biết tin, tôi rất vui và nghĩ chồng cũng vậy. Lúc đó tôi đã mất việc, còn công việc của anh bấp bênh nên tôi rất lo lắng. Tôi tính thuê một quán cà phê nhỏ để buôn bán, tự xoay xở nhưng chưa kịp làm thì mọi chuyện lại xảy ra. Khi mọi người đã quay lại đi làm sau tết, chồng vẫn tiếp tục tụ tập đánh bài, bầu cua, thua hết tiền rồi còn lấy cả tiền của tôi. Dù số tiền không nhiều nhưng tôi không thể chấp nhận. Tối hôm đó tôi đã chửi anh và nói lại với mẹ chồng. Điều tồi tệ nhất sau đó đã xảy ra. Anh xông vào đòi đánh tôi ngay trước mặt mẹ, anh chị và vợ chồng em gái anh. Tôi tức quá nên tát anh hai cái trước mặt cả nhà. Rồi như trong phim, anh lao vào đánh và đạp vào bụng tôi.
May mắn là tôi và con không sao, còn tôi thực sự suy sụp. Tôi chỉ muốn xem khi biết mình mang thai, anh sẽ đối xử thế nào. Đêm đó tôi khóc suốt nhưng anh mặc kệ rồi đi ngủ. Sáng hôm sau tôi tự thu dọn đồ, viết đơn ly hôn và lái xe máy về nhà mẹ đẻ. Trước khi đi tôi cũng nói rõ với mẹ chồng rằng mình không thể tiếp tục sống với người đàn ông như vậy nữa. Sau đó mẹ chồng gọi điện trách tôi bỏ đi mà không kể những lỗi lầm của anh. Một tuần sau anh tìm lên xin lỗi nhưng tôi không muốn quay lại. Đến nay đã gần một tháng, tôi rất hoang mang.
Giờ anh đã đi làm công nhân gần nhà, liên tục xin lỗi và hứa sẽ thay đổi, có trách nhiệm hơn. Tôi nguôi giận phần nào nhưng sợ nếu quay về, mỗi lần nóng giận anh lại đối xử với tôi như vậy. Thời gian này tôi thường xuyên mệt mỏi vì mang thai nên vẫn chưa đồng ý quay lại. Thật sự tôi rất hoang mang cho bản thân và cho cả con nữa. Mong mọi người cho tôi lời khuyên chân thành.
Quỳnh Ngọc








