Quảng Cáo
0943778078
Tôi thẳng thắn nói với chồng và mẹ chồng rằng chị dâu không nên đút em chồng ăn khi tôi vẫn ngồi đó.
Tôi 29 tuổi, cưới được gần hai năm, có con trai 10 tháng tuổi. Vợ chồng tôi sống cùng mẹ chồng, còn gia đình anh trai chồng ở sát bên. Mọi chi phí trong nhà đều do vợ chồng tôi gánh vác, trong khi mẹ chồng không có thu nhập, còn anh trai chồng hầu như không làm gì ngoài câu cá, bắt chim. Con của anh chị cũng chủ yếu ăn ở bên nhà tôi. Có những thời gian các cháu nghỉ học ở nhà, tôi mới sinh con nhưng vẫn phải lo luôn bữa ăn cho các cháu. Tôi góp ý để chồng nói chuyện với anh chị thì anh chỉ bảo họ vô tư quá. Mẹ chồng tôi cục cằn, thường xuyên chửi đổng, có những câu nói khiến tôi rất chạnh lòng nhưng vẫn chọn im lặng.
Biến cố xảy ra khi chồng tôi bị ngã xe, gãy chân. Hôm đó, chị dâu ở nhà, ngồi sát chăm sóc, gắp thức ăn rồi đút cho chồng tôi ngay trước mặt mẹ chồng, anh trai chồng và tôi. Tôi thấy hành động ấy vượt quá giới hạn nên bỏ dở bữa cơm. Tối đến, tôi thẳng thắn nói với chồng và mẹ chồng rằng chị dâu không nên đút em chồng ăn khi tôi vẫn ngồi đó. Không ngờ, sáng hôm sau mọi chuyện bùng nổ. Mẹ chồng khóc lóc, chửi bới, cho rằng tôi hỗn láo, còn xúi chồng đánh tôi. Anh trai chồng cũng sang mắng tôi. Tôi ôm con nhỏ, cảm giác cả gia đình đều quay lưng, chỉ có chồng cố giải thích đúng sai. Cuối cùng tôi vẫn phải xin lỗi để yên chuyện nhưng mẹ chồng càng làm căng. Chiều hôm đó, tôi địu con trước ngực, gom quần áo rời khỏi nhà.
Bảy tháng sau, nhờ gia đình bên ngoại giúp đỡ, mẹ con tôi có nhà riêng cách nhà chồng 4 km, chồng cũng chuyển ra ở cùng. Dù vậy, anh vẫn mong tôi quay về hòa giải với mẹ và gia đình, giữ trọn lễ nghĩa trong những dịp giỗ chạp, lễ Tết. Tôi hiểu chồng ở giữa rất khó xử và cũng không muốn anh phải mang tiếng bất hiếu. Nhưng mỗi lần nhớ lại những gì đã xảy ra, tôi vẫn thấy mệt mỏi, tủi thân và không muốn bước chân trở lại căn nhà ấy. Liệu tôi có ích kỷ?
Minh họa: AI
Phương Thanh








