Quảng Cáo
0943778078
Hà TĩnhTừng được tiên lượng "khó sống" sau tai nạn gãy đốt sống cổ, Đào Sỹ Hải, 28 tuổi, tập luyện suốt 5 năm, nhắn tin bằng giọng nói và livestream bán đặc sản quê để trang trải chi phí chữa bệnh.
Giữa khung hình video, chàng trai ngồi xe lăn huơ huơ đôi tay chào người xem. Quanh anh là những hộp muối lạc, muối vừng, kẹo cu đơ, dầu lạc. Vừa giới thiệu sản phẩm, Hải vừa kể chuyện đời mình và mời khách mua hàng.
Buổi live hôm 27/7 kết thúc với 17 đơn, một trong những ngày nhiều đơn nhất kể từ khi anh lập kênh. Hải đọc đơn cho bố ghi chép, mẹ đóng hàng. Căn nhà nhỏ ở thôn Thái Hòa, xã Can Lộc rộn tiếng nói chuyện.
"Nay đông khách, mừng lắm", ông Đào Sỹ Quân, bố Hải, nói.

Hải giới thiệu sản phẩm trong một video bán hàng. Video: Đào Sỹ Hải
Ông Quân và vợ có ba người con, Hải là con trai duy nhất. Năm năm nay, công việc hàng ngày của hai vợ chồng là chăm con từ miếng ăn, giấc ngủ, sinh hoạt cá nhân đến hỗ trợ livestream và gói hàng. Cứ 2-3 tiếng, họ lại khiêng con lên giường để đổi tư thế. Trước khi ngủ, cả hai xoa bóp tay chân cho con. Đêm, ông thức trở người cho Hải hai lần để phòng loét, cứng khớp.
"Suốt 5 năm, ngày đêm bố mẹ tập cho con. Con cũng kiên trì ngồi xe lăn tự tập", ông nói. Vợ chồng ông gần như không đi đâu xa, vì luôn phải có người ở nhà.
Biến cố đến vào một ngày tháng 7/2021. Hải khi ấy là sinh viên năm cuối ngành Chăn nuôi Thú y, Đại học Tây Nguyên ở Đăk Lăk. Ông Quân nhận cuộc điện thoại báo con trai bị tai nạn xe máy, bất tỉnh trên đường về nhà trọ. Ông gọi người cháu họ đi tìm. Hải nằm trên đường tránh trong đêm mưa, tài xế gây tai nạn đã bỏ trốn.
Bệnh viện tỉnh cấp cứu với tiên lượng "khó sống". Chấn thương sọ não, gãy đốt sống cổ và đốt sống ngực, anh được chuyển xuống Bệnh viện Chợ Rẫy, TP HCM. Đang giữa dịch Covid-19, không người thân nào theo được.
"Tôi ở quê lo lắng, sợ con mình chết, không biết họ đưa đi đâu", ông Quân kể.
Trần Ánh Dương, 30 tuổi, bạn cùng lớp đại học, bất ngờ khi nghe tin. Nhà trường, khoa, lớp, nhóm bạn và công ty nơi Hải thực tập cùng quyên góp để anh có tiền vào Sài Gòn mổ. "Khi đó, chúng tôi chỉ mong cậu ấy sống, không nghĩ bị liệt", Dương nói.
Hải hiện bán các sản phẩm như kẹo cu đơ, muối lạc, dầu đậu phộng. Ảnh: Đào Sỹ Hải
Qua ca phẫu thuật, Hải chuyển sang Bệnh viện Phục hồi chức năng ở quận 8 tập vật lý trị liệu. Gia đình giấu chàng trai tình trạng thật, sợ anh suy sụp. Tập mãi mà tay chân không hoạt động, anh gặng hỏi bác sĩ và biết khả năng phải gắn với xe lăn cả đời.
"Tôi sốc, không tin. Suốt mấy đêm tôi không ngủ nổi vì cuộc đời từ nay đã thay đổi hoàn toàn", Hải nói.
Sáu tháng sau, anh về Hà Tĩnh, hai cánh tay tiến triển chậm, từ ngực trở xuống mất cảm giác hoàn toàn. Gia đình đưa anh tập vật lý trị liệu ở bệnh viện tỉnh, rồi ra các bệnh viện ở Hà Nội khám và phục hồi chức năng.
Theo các chuyên gia, tổn thương tủy sống đột ngột ở độ tuổi thanh xuân gây ra những sang chấn tâm lý nghiêm trọng. Việc một người trẻ đang tự chủ hoàn toàn về thể chất đột ngột mất đi khả năng vận động đòi hỏi một quá trình thích ứng cũng như tái cấu trúc lại toàn bộ cuộc sống.
Trong tâm lý học lâm sàng, phản ứng ban đầu của Hải, từ trạng thái sốc, phủ nhận, mất ngủ đến mặc cảm và tự cô lập, là diễn tiến phổ biến ở những người gặp khuyết tật đột ngột. Các đánh giá y khoa ghi nhận tỷ lệ trầm cảm lâm sàng ở bệnh nhân chấn thương tủy sống cao gấp nhiều lần so với dân số chung, thường đi kèm rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) xuất phát từ cả biến cố tai nạn lẫn các phẫu thuật cấp cứu ban đầu.
Hải mặc cảm, không muốn nói chuyện với ai, nhưng vẫn tập với suy nghĩ "biết đâu ngày nào đó sẽ hồi phục". Cùng sự động viên của gia đình, cuốn "Tôi chọn sống" của Nguyễn Chánh Tín, kể về một người liệt tứ chi sau tai nạn rồi khởi nghiệp thành công, giúp anh mở lòng.
"Tôi quyết tâm thay đổi số phận", Hải nói.
Năm 2022, anh tập bán hàng online. Sáu tháng đầu, do chưa biết cách nói chuyện, may mắn lắm mới có 1-2 đơn một ngày. Chán nản, anh nghỉ một tháng, xem livestream của người nổi tiếng và những người cùng cảnh ngộ để học, rồi bắt đầu lại. Anh live 6 tiếng mỗi ngày. Phải đến ngày thứ năm mới có đơn đầu tiên.
"Đó là đơn của Dương. Tôi cũng hơi ngại nhưng vui vì gặp lại bạn", Hải kể.
Sau đó, bạn bè đại học lần lượt vào xem và mua ủng hộ. Anh học cách bám các trend để sáng tạo nội dung, chủ động trò chuyện, hỏi thăm và gửi lời chúc tới người xem. Khách dần mở rộng ra khắp nước, không còn quanh vòng người quen. Trung bình mỗi ngày anh chốt 9-10 đơn.

Ngoài được bố mẹ hỗ trợ, Hải cũng kiên trì tự tập luyện hàng ngày trên xe lăn. Video: Đào Sỹ Hải
Việc khó nhất là trả lời tin nhắn. Các ngón tay gõ được chữ nhưng chậm, nên anh dùng phần mềm nhắn tin bằng giọng nói và soạn sẵn câu trả lời cho những câu hỏi lặp lại.
Từ ngày bán hàng, anh không còn thời gian để buồn. Bố mẹ làm nông có thêm việc, gia đình thu nhập 6-7 triệu đồng mỗi tháng, đủ để chàng trai trang trải chi phí chữa bệnh và mua thuốc bổ.
Anh dự định mở rộng mặt hàng đặc sản quê, học thêm để bán được nhiều hơn, đồng thời duy trì tập tay chân hàng ngày. "Tôi biết ơn bố mẹ và bản thân đã không ngừng nỗ lực. Tôi trân trọng cuộc sống và muốn làm việc để báo hiếu bố mẹ", Hải nói.
Ông Quân nhìn con lên live trò chuyện tự tin, không còn ngại ra ngoài gặp mọi người. "Hải vui, bố mẹ cũng vui", ông tâm sự.
Hải khi còn là sinh viên trường Đại học Tây Nguyên. Ảnh: Đào Sỹ Hải
Bình Minh








