Quảng Cáo
0943778078
Thứ ba, 19/5/2026, 14:43 (GMT+7)
Tôi có cảm giác 50% đây là tay lừa đảo siêu cấp, phông bạt, đi ăn chơi anh ta chi trả hết, như kiểu mồi.
Tôi 29 tuổi, quen anh qua mạng, không có bạn chung ngoài đời, hai đứa đều ở Hà Nội nên nhắn tin nói chuyện vài bữa thì hẹn gặp luôn, thấy hợp cạ rồi từ đó cứ một tuần gặp một lần vào tối thứ 7, thường đi chơi tới bến, khuya muộn phố hết đèn chưa chịu về, cứ thế được gần hai tháng thì yêu và đã xảy ra quan hệ tình dục một lần. Tôi thấy tiến triển hơi nhanh nhưng lúc đó mê anh quá rồi. Anh 38 tuổi, to cao phong độ, duyên, lịch thiệp, hào phóng, đi 4 bánh, ra dáng người đàn ông có địa vị xã hội.
Mọi chuyện đang tiến triển bình thường thì một hôm anh tâm sự là đang bị liên đới, bạn anh đã bị bắt, anh sợ cũng sắp phải đi. Tôi gặng hỏi thì anh nói là sổ sách giấy tờ thuế. Sau đó anh bị bắt tạm giam 6 ngày mới được thả về, vẫn sang gặp tôi, buồn tiu nghỉu, nói là anh bị cấm xuất cảnh rồi. Tôih hỏi thì anh nói không sao rồi, họ chỉ lấy lời khai. Tuy nhiên mấy hôm sau anh nhắn cho tôi nói bị công an đến công ty thu hết sổ sách, anh chính thức bị bắt sau đó. Tuy nhiên có nhiều vấn đề khiến tôi thấy cấn và nghi ngờ anh là kẻ lừa đảo với thủ đoạn dàn cảnh tinh vi:
Tôi thấy vết ngón tay đeo nhẫn, anh nói có một đời vợ nhưng vợ mất lâu rồi vì tai nạn giao thông, do thương nhớ nên còn đeo lâu và bị hằn vết. Anh vô tình nói ra những từ không hay, mặc dù lúc ấy đang nói về đồ vật, nhưng có cảm giác là tay chơi đạo đức kém, ví dụ "rau sạch, bóc tem, còn zin’. Tôi nhăn mặt thì anh nói mấy từ trên mạng thôi mà. Anh có vẻ rất giàu nhưng lại hỏi vay tiền, mở đầu là vay 5 nghìn đồng, nói là lấy may của tôi, sau đó lại 365 nghìn đồng, rồi lấy lý do ipad hết pin, vay tiếp 600 nghìn đồng, tổng khoảng 3 triệu đồng. Sau đó anh đã trả hết một thể khi tôi nhắc, còn trêu tôi có sợ anh lấy mất không, tôi không nói gì, chỉ cười mỉm.
Tuy nhiên sau đó anh bắt đầu vay số tiền lớn hơn là 3,2 triệu đồng, lần này tôi cho vay, chưa trả lại, tiếp tục sau đó nói bị tạm giam, bị khóa tài khoản ngân hàng, xin vay thêm hai triệu đồng. Tôi không đồng ý, anh bảo tôi không tin tưởng anh, tôi gạt đi. Anh nói sắp bị chuyển lên trại giam ở Bắc Giang, dỗi hờn nói tôi không tin anh, muốn bỏ anh đúng không, ra vẻ rất khổ tâm. Tôi vẫn gạt đi và không cho vay, kể từ đó mất liên lạc.
Tôi có cảm giác 50% đây là tay lừa đảo siêu cấp, phông bạt hào nhoáng, đi ăn chơi anh ta chi trả hết, ăn uống đắt rẻ không tiếc gì, mua quà tặng tôi như giày dép, son phấn..., như kiểu mồi. Anh vay ít thăm dò tôi, nếu cho vay ít sau đó sẽ vay số tiền lớn với lý do như chạy án, thăm nuôi trong tù. 50% còn lại tôi vẫn nghĩ có thể anh ta bị bắt thật nên tâm trạng bất an, muốn vay để bấu víu, để có cảm giác tôi không bỏ rơi anh, nên thấy thương nhớ.
Theo mọi người, anh ta là kẻ lừa đảo hay kẻ tù tội? Tôi không xác định chờ đợi gì ở anh ta cả, chỉ là thấy tiếc nuối, đôi lúc nhớ đến và khóc, chưa quên được. Tôi nghĩ mình bị lừa cũng cay mà anh ta bị bắt thật thì đắng, thấy chán đường tình duyên của mình. Tôi cần thêm lời khuyên của mọi người để tỉnh táo trở lại, đầu óc bớt mộng mị chuyện nam nữ, tiếp tục vững bước cuộc sống. Cám ơn mọi người đã đọc bài.
Xuân Hoa







