Quảng Cáo
0943778078
Thứ Ba, ngày 28/07/2026 13:00 PM (GMT+7)
Tôi tự nguyện giao lương cho chồng từ ngày mới cưới nhưng sau 6 năm, tôi nhận ra mình gần như không có quyền quyết định tiền do chính mình làm ra.
Tôi 34 tuổi, kết hôn được 6 năm và có hai con. Từ khi cưới, hai vợ chồng thống nhất để chồng quản lý tài chính vì lúc đó đang vay tiền mua nhà, còn tôi không giỏi tính toán. Mỗi tháng nhận lương, tôi chuyển 18 triệu đồng cho chồng, chỉ giữ lại hai triệu. Anh lo tiền điện nước, học phí, các khoản lớn trong nhà và đưa tôi mỗi ngày 200.000 đồng tiền đi chợ.
Những năm đầu, khi gia đình mới có hai người rồi thêm con đầu lòng, số tiền này vẫn tạm đủ. Nhưng hiện nhà có 4 người, hai con đang tuổi lớn, giá thực phẩm cũng tăng, 200.000 đồng rất khó xoay xở cho ba bữa. Nhiều hôm tôi phải bớt món, mua đồ rẻ hơn hoặc lấy tiền đi lại bù vào. Khi đề nghị tăng tiền chợ, chồng nói tôi chưa biết tính toán và cần chi tiêu tiết kiệm hơn.
Gần đây, mẹ tôi nhập viện. Tôi muốn gửi bà 5 triệu đồng nhưng chồng chỉ đồng ý 2 triệu, nói các anh chị em khác cũng phải có trách nhiệm. Tôi không thể tự quyết vì tài khoản gần như không còn tiền.
Sau đó, công ty tổ chức liên hoan, mỗi người góp 500.000 đồng. Tôi gọi hỏi chồng, anh bảo tháng này đã chi nhiều, không cần tham gia. Tôi phải tìm lý do từ chối đồng nghiệp.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhất là khi con gái hỏi: "Mẹ cũng đi làm mà sao mua gì cũng phải hỏi bố?", tôi không biết trả lời thế nào.
Tôi đề nghị từ tháng sau mỗi người giữ lại một phần thu nhập, phần còn lại góp vào quỹ chung. Chồng không đồng ý, cho rằng cách cũ vẫn tốt và giúp gia đình tiết kiệm.
Tôi biết chồng có trách nhiệm nhưng không muốn tiếp tục phải xin tiền khi muốn giúp bố mẹ, mua đồ cá nhân hay chi một khoản nhỏ. Theo mọi người, tôi có nên kiên quyết giữ lại một phần lương hay tiếp tục làm theo cách của chồng để tránh mâu thuẫn?
Nguồn: [Link nguồn]
-27/07/2026 13:58 PM (GMT+7)





