Xin lỗi vì đã để em đợi anh lâu

1 month ago 8
Quảng Cáo

0943778078

Anh sẽ cùng em ngắm bình minh và hoàng hôn mỗi ngày, ngày rằm thì mình ngắm trăng sáng, sẽ cùng em làm mọi thứ.

Ta được sinh ra, chập chững bước đi trong vòng tay yêu thương của cha mẹ; bập bẹ bi bô qua năm tháng lớn lên bên vòng tay gia đình bè bạn thầy cô; được yêu thương che chở và bảo vệ. Rồi ta rời cánh cửa thân yêu, quen thuộc để bước đến một nơi xa lạ ở tuổi 18. Ta bước vào đời với hành trang là sự háo hức, hân hoan và mong chờ vào ngày mai với những trang mới sẽ mở ra đầy ánh nắng vàng rực rỡ. Sự nhiệt huyết và nồng cháy của tuổi đôi mươi đã làm ta bùng cháy cả quãng đời đẹp nhất của thời sinh viên. Học và học, tham gia câu lạc bộ, đi làm thêm để tìm hiểu giá trị đồng tiền và ta.... tập tễnh bước vào đời. Ta sẽ trải qua một vài cơn bệnh tương tư, cảm nắng trên hành trang đó.

Biết đâu ta sẽ tìm được tri kỉ của đời mình? Đôi khi ta sẽ nhanh chóng tìm được, đôi khi ta chậm hơn một chút, có khi lại càng chậm hơn. Không phải vì thế giới này chỉ tồn tại một giới nữ hoặc nam, mà ta đang tồn tại giữa thế giới hơn 8 tỉ người. Hàng ngày, ta gặp gỡ rất nhiều người, nhưng tại sao lại vẫn một mình đơn chiếc, lầm lũi đi làm và về nhà thay vì những cuộc hẹn, những cuộc trò chuyện chia sẻ cho nhau về ngày dài đã qua. Để ta cùng cười, cùng khóc, cùng trao nhau những cái ôm nhẹ nhàng nhưng đầy sự thông cảm và thấu hiểu... Bởi vì, để tìm được một người như thế, giữa thế gian rộng lớn này, là điều vô cùng khó.

Ai sẽ vì ai mà ở lại, ai sẽ vì ai để vượt qua ngàn cám dỗ. Ai sẽ là người nhẫn nại, ai sẽ là người yêu ai nhiều hơn. Mỗi ngày, ta đều có cơ hội gặp gỡ bạn bè, gia đình, đồng nghiệp, một nửa yêu thương kia... hãy trân trọng và thương họ nhiều hơn một chút. Vì rằng để gặp được và ở lại cạnh nhau giữa hàng vạn người ngoài kia đã là điều đáng trân quý rồi, phải không? Có lúc ta phải chờ đợi nhưng chờ đợi không có gì đáng sợ. Đôi khi là do ý trời để ta quyết định chính xác hơn, giúp ta gặp được người phù hợp hơn. Chỉ cần, trong quãng thời gian chờ đợi ấy, ta không ngừng tin tưởng và hãy biến ta thành một người đáng để chờ đợi. Chỉ cần ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua, là đã tốt lắm rồi. Lúc đấy, ta sẽ trở nên xứng đáng hơn với người mà ta muốn gặp.

Tại sao ta cần một tình yêu? Có người từng nói rằng: "Một mình vẫn ổn, yêu chi cho đau đầu vậy"? Thật ra thì, lúc bình thường ai cũng có thể nói được như thế, nhưng hãy tự hỏi lòng xem. Có đôi lúc nào, ta đã chạnh lòng, ta từng phải sợ hãi, ta từng phải thét lên trong vô vọng vì quanh mình chẳng có ai để giải bày, hay đơn giản là để hiểu, để trao cho ta một cái ôm nhẹ nhàng. Chỉ một ánh mắt, một cái ôm nhẹ như thế, nhưng ta nào đâu biết, đó mới chính là liều thuốc nhiệm màu khâu vá lại vết thương lòng ta một cách nhanh nhất. Ta sẽ thấy may mắn khi trong những lúc tổn thương nhất của cuộc đời, ta có nhau, hai con người từng đi qua những giọt nước mắt và nỗi buồn khác nhau. Nhưng khi gặp gỡ ở cuộc đời hiện tại, lại trở thành điểm tựa cho nhau.

Sự đồng cảm, sẻ chia, giúp xoa dịu đi những vết thương của ngày hôm qua. Nhờ có nhau mà nỗi buồn kia không còn quá nặng nề. Quá khứ trở thành điều an ủi, thấu hiểu. Đó cũng là ý nghĩa đẹp đẽ của tình yêu, cùng nhau vượt qua những ngày tháng khó khăn. Tình yêu của người trưởng thành đôi khi chỉ là cái ôm thật chặt từ phía sau, là tin nhắn ngắn gọn hỏi han nhau. Chúng ta yêu nhau một cách nhẹ nhàng, dùng sự bao dung để xoa dịu những góc khuất đã bị che đi của đối phương, dùng sự bình yên để neo giữ nhau lại giữa cuộc đời giông bão.

Một mối quan hệ lành mạnh là cả hai đều học cách dịu lại, học cách hiểu nhau hơn, để sự kiên nhẫn không trở thành gánh nặng. Với cuộc sống ngoài kia, em có thể mạnh mẽ nhưng khi đã về cạnh anh, điều đó không còn cần thiết nữa. Nếu cần, em hãy cứ khóc, khóc cho thật lớn, để giải tỏa đi những tháng ngày em đã gồng mình chịu đựng. Suy cho cùng, em cũng chỉ là một giọt nước nhỏ giữa một đại dương bao la rộng lớn. Huống hồ, con người ta dẫu có là ai đi chăng nữa, cũng phải cần có một điểm tựa sau nhiều giông bão của thời gian.

Từ nay, xin phép anh được làm phiền em nhé. Anh sẽ không để em phải tự đi viện một mình nữa. Anh không để em phải khóc một mình trong góc phòng, mà là trong vòng tay của anh. Anh không để em phải một mình với bữa cơm tối nhạt nhòa sau một ngày làm việc căng thẳng. Anh sẽ cùng em lười cả ngày cuối tuần khi cả hai đều trống task. Anh sẽ cùng em đi từ miền ngược tới miền xuôi, từ núi cao đến biển cả, lưu giữ kỷ niệm của hai đứa mình ở từng địa điểm mà cả hai cùng đi qua. Anh sẽ cùng em dọn dẹp nhà cửa để bảo vệ sức khỏe cả nhà. Anh sẽ cùng em lượn lờ từng con hẻm nhỏ tìm quán ngon. Anh sẽ cùng em chuẩn bị những bữa ăn thật chất lượng.

Anh sẽ cùng em về thăm gia đình em, gia đình anh. Anh sẽ cùng em dầm mưa dãi nắng. Anh sẽ cùng em đọc sách, cùng em xem bộ phim mà em thích. Anh đèo em ra rạp xem bộ phim vừa ra mắt mà không phải chỉ em hoặc anh đi xem một mình. Anh sẽ cùng em rảo bước dọc các góc phố, bãi biển, công viên bờ sông. Anh sẽ cùng em ngắm bình minh và hoàng hôn mỗi ngày, ngày rằm thì mình cùng ngắm trăng sáng. Anh sẽ cùng em thức, cùng ngủ, cùng làm việc, cùng làm mọi thứ.

Mong rằng, em sẽ không chê anh phiền, vì sẽ có một người xa lạ nào đó đến và đòi quyền lợi, quyền lợi được chia sẻ cuộc sống của em mỗi ngày. Đôi khi sẽ làm em cáu, đôi khi sẽ trêu em cười, đôi lúc lại im lặng vì chẳng có gì để nói nhưng vẫn muốn ở cạnh em. Đôi khi sẽ lôi em dậy sớm để ngắm bình minh mặc cho em muốn ngủ thêm chút nữa. Đôi khi sẽ bắt em đi ngủ sớm vì đã thức quá khuya, mà thức khuya thì không tốt cho sức khỏe. Đôi khi sẽ mong được em nấu giúp bát cháo nóng vì, con người mà, ai mà chả bệnh ít nhất một lần trong đời, nhỉ? Mong rằng, lúc em cần anh nhất, anh sẽ có mặt ở bên, đừng ngại mở lời và mở lòng. Vì, khi sự cố gắng chỉ xuất hiện từ một phía thì cũng khó để giữ nhịp được dài lâu, mà cần sự đồng hành cùng nhau, cùng vun đắp để sợi dây hồng thêm giữ chặt chúng ta.

Cuộc sống mà, không phải lúc nào cũng màu hồng, không phải lúc nào cũng vui vẻ. Sẽ có những lúc mà cả hai không cùng tiếng nói. Ta nên học cách thấu hiểu, lắng nghe, chia sẻ và tôn trọng lẫn nhau, để cả hai hiểu được cảm xúc của nhau. Cái anh thấy đúng chưa hẳn là cái em nghĩ. Trong anh, trong em đều có cách nhìn nhận riêng biệt. Khi không đồng quan điểm, đôi khi không phải là sai hay đúng, mà là tùy cách nhìn nhận của mỗi người. Mong anh và em hãy cùng hạ cái tôi xuống một xíu nhé. Tại thời điểm nóng giận, hạn chế nói ra những lời tổn thương đối phương. Vì, lời đã nói ra rồi thì rất khó để thu lại được. Vây nên anh đề xuất là, mình sẽ có những khoảng không riêng để bình tĩnh lại, rồi sau đó anh và em sẽ ngồi lại với nhau, để xử lí cho xong vấn đề đấy. Việc giải quyết cho xong không phải để phân tranh ai thắng ai thua, mà là, để giải phóng những suy nghĩ trong em, để chúng ta không phải bận tâm về chúng nữa. Mục tiêu là để hiểu nhau hơn, đồng cảm với nhau nhiều hơn.

Tình yêu tuyệt vời nhất là khi ta có thể chia sẻ mọi thứ, vì chúng ta biết mình được lắng nghe, bao dung, thấu hiểu. Cuộc sống này rộng lắm, ai rồi cũng có những lúc tự mình phải đi qua nhiều chặng đường. Nhưng nếu trên hành trình đấy, có người muốn cùng ta bước về phía trước, thì mọi thứ đều sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn. Vì điều khiến ta cảm thấy an lòng nhất, không phải là có bao nhiêu người xung quanh, mà là có ai đó thật sự muốn đồng hành cùng ta qua những năm tháng của cuộc đời mà không chê ta xấu xí hay nghèo khó. Rồi sẽ có một ngày, một ngày mà bạn gặp được một người, người sẽ làm bạn hiểu là tại sao bạn phải chờ đợi lâu đến vậy.

Tháng 6, mưa về, Sài Gòn đông đúc chật chội thật, chật đến nỗi ta khó để chen ngang rẽ vào con đường quen thuộc dẫn lối về nhà. Nhưng vẫn có những khoảng trống, nơi mà đa số con người ta sẽ không thể nhìn thấy được bằng mắt. Mà ta chỉ có thể cảm nhận được bằng cả lòng mình, vào những buổi chiều không ai bên cạnh. Xin lỗi vì đã để em đợi lâu, ngay lúc này, xin phép anh được làm phiền em nhé.

Độc giả liên hệ qua email henho@vnexpress.net hoặc số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) để được hỗ trợ

  • Họ tên: Thang
  • Tuổi: 30 tuổi
  • Nghề nghiệp: Văn phòng
  • Nơi ở: Quận 10, TP Hồ Chí Minh
  • Giới tính: Nam
Read Entire Article