Vòng xoáy vé số 'mua đứt bán đoạn': Đi bộ gần 30 km bán 200 tờ vé

2 hours ago 1
Quảng Cáo

0943778078

Một buổi trưa tháng 3, cái nắng Sài Gòn hắt lên từ mặt đường nhựa khiến không khí như đặc quánh lại, nóng đến mức người đi đường cũng phải vội vã tìm chỗ trú. Trên đường Phạm Văn Hai, quận Tân Bình cũ, giữa dòng xe cộ ngược xuôi không dứt, bà Nguyễn Thị Kim Hiền, 56 tuổi, lặng lẽ bước đi. Dáng người nhỏ thó, tay ôm xấp vé số dày cộm trước ngực, bà len lỏi giữa những ánh nhìn vội vã, như một phần rất nhỏ bé của đô thị khổng lồ này.

Điều khiến người ta chú ý đến bà Hiền không phải là tiếng rao mời, vốn cũng đã trở nên quen thuộc ở nhiều phố phường, mà là cơ thể đầy những khối u lớn nhỏ nổi chi chít. 

Những cục u gồ lên khắp tay, mặt, cổ, khiến hình hài bà Hiền trở nên khác biệt giữa đám đông. Bà kể, chúng bắt đầu xuất hiện từ khi bà mới 18 tuổi và cứ thế lớn dần theo năm tháng.

 Đi bộ gần 30 km bán 200 tờ vé- Ảnh 1.

Cơ thể bà Nguyễn Thị Kim Hiền nổi chi chít những cục u lớn nhỏ

ẢNH: DƯƠNG TRANG

"Tui từng đi khám, nhưng bác sĩ cũng không biết đó là bệnh gì. Nó không đau, không ngứa nên thôi… để vậy luôn", bà nói, giọng chùng xuống như đã quen với sự bất lực. 

Với bà, chuyện bệnh tật dường như là thứ xa xỉ khi cái ăn, cái mặc mỗi ngày còn chưa đủ. "Mà có biết bệnh thì cũng đâu có tiền chữa", bà nói thêm, ánh mắt thoáng buồn.

Mỗi ngày, bà nhận hơn 200 tờ vé số từ đại lý, một con số không nhỏ với một người phải đi bộ là chính. Để bán hết, bà phải cuốc bộ từ sáng sớm đến tận khuya, có hôm đi đến 20 - 30 km, len qua từng con hẻm, từng quán ăn, từng góc phố. Nhưng ngày may mắn thì hiếm, còn những ngày ế ẩm lại chiếm phần nhiều, khiến công sức cả ngày có khi chỉ đổi lại vài chục nghìn đồng.

"Tui ôm vé số hoài… khi thì mưa gió, khi thì mệt, khi thì bệnh. Bán không hết", bà nói chậm rãi.

Những tờ vé số bán không hết không thể trả lại, đồng nghĩa với việc bà phải tự bỏ tiền túi ra bù, dù số tiền đó đôi khi là cả bữa ăn của ngày hôm sau.

Gắn bó với nghề từ năm 1997, bà Hiền vẫn nhớ rõ thời mỗi tờ vé chỉ 2.000 đồng, lãi vỏn vẹn 200 đồng nhưng còn có thể trả lại phần nào nếu bán không hết. 

Khi đó, dù thu nhập ít ỏi, bà vẫn có cảm giác nhẹ gánh hơn. Nhưng khoảng một năm trở lại đây, mọi thứ thay đổi, quy định "ngầm" từ đại lý khiến người bán dạo như bà gần như phải gánh toàn bộ rủi ro.

"Đại lý nói không nhận lại vé dư. Mình biết vậy thì làm thôi, quy định ngầm mà", bà nói. 

Trong cách nói ấy là sự chấp nhận, bởi bà hiểu mình không có lựa chọn nào khác. Nghề này là nguồn sống duy nhất, dù ngày càng bấp bênh.

 Đi bộ gần 30 km bán 200 tờ vé- Ảnh 2.

Mỗi ngày, bà Hiền phải đi bộ chừng 20 - 30 km để bán vé số

ẢNH: DƯƠNG TRANG

Cuộc sống của bà Hiền gói gọn trong một căn phòng trọ nhỏ gần chợ Phạm Văn Hai, tiền thuê 1,7 triệu đồng mỗi tháng đã là con số lớn, dù chủ trọ thương tình giảm cho bà 500.000 đồng. Với bà, chỉ cần có chỗ che mưa nắng là đủ, còn tiện nghi gần như không phải điều có thể nghĩ tới.

"Bữa nào bán hết thì có tiền đi chợ. Bữa nào ế thì đi xin cơm từ thiện", bà kể. Sự bấp bênh lặp đi lặp lại mỗi ngày, nhưng bà không còn phản ứng mạnh mẽ, chỉ lặng lẽ thích nghi, như cách người ta học cách sống chung với khó khăn.

Có thời gian, khó khăn còn chồng chất hơn khi đôi mắt bà bị cườm, mờ đục, không nhìn rõ. 

"Có người ghé mua 3 tờ vé số, lựa tới lui rồi cuỗm mất 70 tờ. Tui hoảng quá, khóc quá trời", bà nhớ lại. Số vé bị mất không chỉ là tiền, mà là cả công sức của nhiều ngày lao động, là khoản nợ mà bà phải tự gánh.

Thế nhưng, ngay cả khi bị lừa, bà vẫn không chọn cách sống khác. "Không phải mình bị người ta gạt rồi đi gạt lại người khác. Mình nghèo chứ không hèn", bà nói. 

Với bà Hiền, giữ được sự tử tế có lẽ là điều cuối cùng còn lại giữa cuộc sống nhiều bấp bênh.

Khi "ôm vé" là nỗi lo thắt lòng

Ở một góc khác của thành phố, nơi ngã tư đường Nguyễn Biểu - Trần Hưng Đạo, quận 5 cũ, ông Chiến, 62 tuổi, chậm chạp xoay bánh xe lăn giữa dòng xe cộ đông đúc. Một nửa cơ thể ông bị liệt sau cơn tai biến hơn chục năm trước, khiến mỗi chuyển động đều trở nên khó khăn. Giữa dòng người vội vã, chiếc xe lăn của ông di chuyển chậm rãi, lặng lẽ như chính cuộc đời ông.

Ly hôn từ lâu, không còn gia đình bên cạnh, ông nương nhờ người quen và sống bằng nghề bán vé số dạo. Mỗi ngày, ông cố gắng bán được khoảng 100 tờ, có hôm khá hơn thì được nhiều hơn một chút. Nhưng cũng không ít ngày, vé số vẫn còn nguyên xấp khi trời đã xế chiều.

 Đi bộ gần 30 km bán 200 tờ vé- Ảnh 3.

Ông Chiến bị liệt nửa người, bán vé số ở góc đường Nguyễn Biểu - Trần Hưng Đạo, quận 5 cũ

ẢNH: DƯƠNG TRANG

"Tui không dám lấy nhiều vì tui đi lại khó khăn, ngồi xe lăn nên chỉ bán có bao nhiêu đó thôi mà cũng có nhiều ngày ế ẩm", ông nói. Với ông, việc mưu sinh không chỉ là kiếm tiền, mà còn là cuộc vật lộn với chính cơ thể không còn lành lặn.

Với người bình thường, vài tờ vé số dư có thể không đáng kể, chỉ là một khoản nhỏ. Nhưng với ông Chiến, đó là cả một gánh nặng thực sự. "Ôm 1 - 2 tờ còn đỡ, chứ ôm 10 tờ là chết", ông thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm.

Những ngày mưa, mọi thứ càng trở nên khó khăn hơn. Bánh xe lăn trượt trên mặt đường ướt, việc di chuyển vốn đã chậm lại càng chật vật hơn; vé số càng khó bán, người đi đường vội vã hơn, và cái vòng luẩn quẩn của "ôm vé" - thiếu tiền lại tiếp tục siết chặt cuộc sống vốn đã mong manh.

Giữa một đô thị sôi động, nơi những tòa nhà cao tầng mọc lên không ngừng và nhịp sống luôn hối hả, những người bán vé số dạo như bà Hiền, ông Chiến vẫn lặng lẽ mưu sinh từng ngày. 

Họ đi qua hàng chục con đường, gặp hàng trăm con người, mang theo hy vọng nhỏ nhoi vào những tờ giấy mỏng manh.

Nhưng phía sau những con số trúng thưởng hàng tỉ đồng, phía sau ánh hào quang của may rủi, là những phận đời chật vật. 

Ở đó, mỗi tờ vé số không bán được không chỉ là một món hàng tồn, mà còn là một phần bữa ăn, tiền trọ, hay đơn giản là cơ hội để họ có thể sống sót qua thêm một ngày nữa trong thành phố này.

Read Entire Article