Vợ thích nghe người khác nói em có nguy cơ ung thư, đột quỵ

15 hours ago 9
Quảng Cáo

0943778078

Cô ấy dường như nghiện việc được người khác công nhận mình đang mang bệnh nặng.

Tôi 33 tuổi, điều hành một doanh nghiệp với hơn 100 nhân sự tại địa phương. Trong mắt mọi người, tôi có cuộc sống mơ ước: từ một cậu bé lớn lên trong gia đình đổ vỡ, tai tiếng, nay đã có sự nghiệp vững vàng và người vợ hiền lành, khép kín cùng ba cậu con trai kháu khỉnh (5 tuổi, 2 tuổi và một tuổi). Ai cũng nghĩ tôi viên mãn nhưng không ai biết, mỗi ngày mở cửa bước vào nhà, tôi lại rơi vào cơn ác mộng không lối thoát.

Chúng tôi cùng làng, yêu nhau khi cả hai còn tay trắng. Đám cưới diễn ra vội vã sau hai năm tìm hiểu vì chiều theo tâm nguyện của bố vợ khi ông đang mắc ung thư giai đoạn cuối. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ cô ấy là người hướng nội, ít nói. Nhưng 6 năm qua, tôi dần nhận ra mình đang chung sống với một người hoàn toàn thiếu hụt sự thấu cảm. Suốt 6 năm kết hôn, tôi hiếm khi được tận hưởng cảm giác một người chồng được vợ nấu cho ăn hay hỏi han, chăm sóc sức khỏe mỗi lần mệt mỏi, ốm đau. Nếu tôi ốm, một là cô ấy mặc kệ, hai là ngay lập tức "ốm nặng hơn" để tôi phải bật dậy phục vụ ngược lại.

Dù gánh vác kinh tế cho cả nội ngoại và áp lực điều hành công ty, tôi vẫn phải gánh toàn bộ việc nhà. Cô ấy tham gia các hội nhóm "ghét làm việc nhà", dành phần lớn thời gian trong ngày để xem livestream và mua sắm online đến mức đồ đạc tấp thành đống. Bất cứ khi nào phải làm việc gì đó không vừa ý dù là nhỏ nhặt nhất như rửa vài cái bát hay dọn dẹp đồ chơi của con, cô ấy lại giận dỗi, "đá thúng đụng nia", làm rầm rầm để thể hiện sự bất mãn.

 AI

Minh họa: AI

Nỗi ám ảnh lớn nhất của tôi là cô ấy luôn khao khát được đóng vai "nạn nhân đáng thương nhất thế giới". Mỗi ngày, câu cửa miệng của vợ là than mệt. Bất cứ ai làm gì không vừa ý, cô ấy đều nói: "Em mệt rồi". Cô ấy không cho phép ai trong nhà được mệt hơn mình. Có những đêm tôi thức trắng làm việc, sáng ra chỉ vừa thốt lên "Anh mệt quá", cô ấy lập tức chặn họng: "Em nằm vậy thôi chứ cả đêm có ngủ được đâu".

Cô ấy dường như nghiện việc được người khác công nhận mình đang mang bệnh nặng. Cứ mỗi lần nhà có giỗ chạp hay tụ tập đông người, cô ấy sẽ xuất hiện với bộ dạng ốm yếu, thậm chí "ngất xỉu". Cô ấy thích nghe những thợ bấm huyệt, châm cứu dạo phán mình có nguy cơ đột quỵ, ung thư. Có lần tôi đưa đi khám tổng quát, bác sĩ kết luận bình thường, chỉ bị HP dạ dày. Tôi ôn tồn bảo bệnh này đa số người dân đều mắc, uống thuốc là khỏi. Thay vì mừng rỡ, cô ấy nổi điên, chiến tranh lạnh với tôi nhiều ngày liền chỉ vì tôi "dám" tước đi cái nguy cơ ung thư của cô ấy.

Đỉnh điểm của sự thao túng là một lần chúng tôi giận nhau và tôi phải đi công tác. Ở nhà, cô ấy đăng lên mạng xã hội những dòng trạng thái đầy ám chỉ rằng mình vừa sẩy thai. Tôi hoảng loạn bỏ dở công việc bay về, đưa đi viện khám thì phát hiện tất cả chỉ là màn kịch cô ấy dựng lên để ép tôi phải quay về và quan tâm. Cô ấy cũng vô cùng nhạy cảm và thù dai. Chị hàng xóm khen: "Em sướng thế, ở nhà chồng nuôi chỉ việc chăm con", thế là cô ấy hận người ta. Có lần về bên ngoại, em gái cô ấy (em vợ tôi) phàn nàn việc chị mua quá nhiều đồ bừa bộn nhà cửa, cô ấy lập tức nổi khùng, đập phá đồ đạc rồi lên phòng thở dốc, khóc lóc như bị sốc tâm lý nặng.

Với mẹ chồng, cô ấy cự tuyệt giao tiếp chỉ vì một câu dặn dò của mẹ ngày cưới: "Hai đứa sau này thương lấy đứa cháu (con của anh trai tôi đã ly hôn)". Cô ấy quy chụp rằng mẹ tôi dám "ra lệnh" cho cô ấy phải nuôi cháu. Ban đầu, tôi tưởng vợ bị trầm cảm sau sinh nhưng khi tìm hiểu sâu về tâm lý học, tôi phát hiện mọi biểu hiện của vợ khớp 100% với chứng "Rối loạn nhân cách ái kỷ tiềm ẩn" (Covert Narcissism). Cô ấy luôn đóng vai nạn nhân, thao túng tâm lý, khao khát sự thương hại và hoàn toàn vô cảm với nỗi đau của người khác. Trên mạng xã hội, cô ấy không bao giờ đăng ảnh chồng con, chỉ toàn những bức ảnh u uất để nhận sự đồng cảm của thiên hạ.

Tôi đang rơi vào trạng thái hoàn toàn vô hướng và kiệt quệ. Ở công ty làm "tướng", về nhà tôi như một tội đồ luôn phải đi nhẹ nói khẽ, nhưng mỗi sáng thức dậy vẫn phải nhận lấy muôn vàn sự trách móc từ vợ. Tôi không hẳn muốn tìm đến con đường ly hôn vì vẫn thương cô ấy, thương 3 đứa con trai còn quá nhỏ (đứa lớn 5 tuổi, đứa nhỏ nhất mới một tuổi) và lo sợ vết xe đổ gia đình đổ vỡ của bố mẹ tôi ngày trước. Sống quá lâu trong sự thao túng, nhiều lúc tôi tự nhìn vào gương và hoang mang tự hỏi: "Liệu có phải chính tôi mới là người đang gặp vấn đề về tâm lý không?". Tôi thực sự bế tắc và không biết phải bước tiếp thế nào để bảo vệ bản thân lẫn các con.

Anh Quân

Read Entire Article