Quảng Cáo
0943778078
Hai bức tranh hoàn toàn khác nhau về tuổi 40: Người thấy đủ đầy, an yên, người vẫn lo toan từng khoản chi và tương lai phía trước.
"Tôi 43 tuổi, vợ nhỏ hơn một tuổi, hai con đang học cấp hai, cách nhau ba tuổi. Hai vợ chồng ít tụ tập bạn bè nên cuộc sống chủ yếu xoay quanh công việc và gia đình.
Buổi sáng cả nhà dậy sớm, ăn sáng, uống cà phê rồi vợ đi làm, tôi làm việc ở nhà, tiện trông chừng và nhắc nhở hai con chuyện học hành, cơm nước. Rảnh thì chăm cây, nuôi cá, trồng ít rau trên sân thượng.
Buổi chiều xong việc, mấy cha con đi đánh cầu lông. Hôm nào học tiếng Anh thì hai bé tự chở nhau đi. Tôi tập cho con tự đi học bằng xe đạp, xe điện từ sớm nên ít khi phải đưa rước, cũng để các bạn quen dần với việc tự lập.
Tối vợ đi làm về, hôm nào có hứng thì hai vợ chồng làm vài lon bia hoặc một hai ly vang, ngồi trò chuyện. Cuối tuần cả nhà đi chơi, về quê; lười đi xa thì đánh cầu lông, đi bơi rồi ra ngoài ăn cho nhẹ chuyện bếp núc.
Tiền bạc hai vợ chồng chia rõ ai lo phần nào, kể cả phụ giúp hai bên gia đình. Lúc trẻ chúng tôi tiết kiệm khá nhiều để đầu tư nên giờ cũng có chút tích lũy và có thể sống thoải mái hơn.
Đến tuổi này, tôi vẫn làm việc, kiếm tiền và nắm bắt cơ hội, nhưng không còn muốn bon chen hay chạy theo sự nhộn nhịp bên ngoài. Có việc để làm, vợ con bên cạnh, con cái dần tự lập và được sống theo nhịp mình muốn, với tôi vậy là đủ".
Độc giả nguyenthanhphat bình luận như trên, chia sẻ về những hoạt động thường ngày, khi cuộc sống bước vào tuổi trung niên. Bình luận này được viết sau bài Tôi tuổi 40 có tiền nhưng không dám tiêu. Bài viết này, tác giả chia sẻ cuộc sống bước vào tuổi 40 với phía trước còn quá nhiều khoản phải lo. Nhiều độc giả có trăn trở tương tự.
Độc giả Tinh Thanh bày tỏ: "Tôi cũng là nữ hơn 40 một chút và cũng có những lo toan như tác giả, và tôi là lao động chính trong nhà. Cũng lo ba mẹ hai bên ốm thì tiền đâu lo, ai là người chăm. Con nhỏ nhất thì chưa vào lớp một, như vậy tôi phải cố gắng thêm ít nhất 15 năm nữa để nuôi con, trong khi sức khỏe cũng bắt đầu suy giảm vì ít thể dục thể thao.
Rồi nỗi lo thất nghiệp khi về già, tôi thường nói với chồng chắc tôi chỉ có thể làm được tới 45-50 tuổi vì cạnh tranh trong doanh nghiệp. Giờ chỉ muốn đầu tư cho chồng để chồng gánh vác khi tôi lớn tuổi hơn, chia sẻ những lo toàn với chồng.
Chồng thì chắc cũng lo, nhưng anh lại không biết kiếm tiền, và cũng chưa nổ lực kiếm tiền, chỉ lo tự ti sợ người ta xem thường. Rồi không biết về già sẽ tới đâu? Tôi cũng muốn tận hưởng cuộc sống, cũng muốn đi chơi du lịch, nhưng vợ chồng suốt ngày lục đục cãi nhau, nhiều lúc cảm thấy cũng bất lực, mong lung về tương lai".
Còn đây là câu chuyện của độc giả nickname ngoctrinhkt2003: "Tôi 42 tuổi, con trai lớn lớp 11 trai nhỏ lớp 4, sáng sớm đi tập gym về đi làm trưa về đi chợ chiều rước con về đi chợ nấu cơm.
Ăn xong chồng đưa con đi học thêm. Hôm nào có khách có bạn rủ ăn uống thì đi tầm 9-10h về, thánh sắm vài cái đầm mỹ phẩm, chồng tôi 46 tuổi, cuộc sống cũng không áp lực lắm, cuối tuần hai đứa đi ăn sáng và cà phê rồi về đi chợ hoặc đi du lịch 1-2 đêm cuối tuần. Con trai lớn dậy thì không đi cùng ba mẹ, tự lo bản thân được.
Hai vợ chồng tôi có quan niệm tạo điều kiện cho học sau này tự thân vận động, mấy căn nhà miếng đất tôi cho thuê về già có lương hưu nữa sống chắc không áp lực cho con".
Độc giả huvi: "Nhưng những gì tác giả viết ở trên không phải là nỗi lo của riêng tác giả đâu, rất nhiều người như vậy.
Tuổi 40 ở nước ngoài nhiều khi nó là giai đoạn chín mùi của con người khi có đầy đủ cả kinh nghiệm lẫn tính tình trầm ổn, nhưng nhiều người rơi vào kiểu bánh mì kẹp thịt khi ba mẹ đã già mà con chưa lớn, thị trường lao động cũng đào thải nên có rất nhiều nỗi lo phía trước".
Với góc nhìn của mình, độc giả nickname vinabyte cho lời khuyên: "Cứ vui vẻ và tìm cách cân bằng cuộc sống, lo nhiều thì cũng chẳng ích gì. Kế hoạch và con đường đã chọn thì cứ thế đi thôi.
Tiền kiếm được miễn sao không ăn chơi là đã thành công. Quần áo một năm hai bộ, ăn uống khoa học, sống lành mạnh, đi du lịch để thấy cuộc sống tươi đẹp, dành một phần tiền để đầu tư tiết kiệm lo cho tương lai.
Đã sống chung một nước thì về cơ bản các gia đình cũng có những vấn đề tương tự nên cũng chẳng cần áp lực. Càng lớn thì càng thấy nhàm chán với những cuộc vui vô bổ. Càng quan tâm tới chất lượng với những con người mình quan hệ bởi vì mình hiểu lòng người hơn".
Hữu Nghị tổng hợp








