Với nhiều thế hệ sinh viên, Tiếp sức mùa thi không chỉ là hoạt động tình nguyện, mà còn là một phần thanh xuân đẹp đẽ, nơi họ đã sống hết mình bằng sự nhiệt huyết và lòng tử tế. Nguyễn Thị Hương Lan (36 tuổi, đang làm việc tại TP.HCM), cựu sinh viên Khoa Hóa, Trường ĐH Khoa học tự nhiên, ĐH Quốc gia TP.HCM, là một trong những người trẻ như thế. Chị từng gắn bó với chương trình suốt 4 mùa liên tiếp: 2009, 2010, 2011 và 2012.

Chị Lan (đội nón) tham gia tiếp sức mùa thi 4 năm liên tiếp từ 2009 đến 2012
ẢNH: CHỊ LAN CUNG CẤP
4 năm tiếp sức mùa thi
Nhắc lại quãng thời gian ấy, chị vẫn nhớ rất rõ hình ảnh của chính mình năm 2008, khi còn là học sinh lớp 12 lần đầu đến TP.HCM dự thi đại học, còn bỡ ngỡ giữa thành phố lớn.
"Ước mong tham gia đội Tiếp sức mùa thi được ấp ủ từ năm 2008 khi còn là học sinh lớp 12 chân ướt, chân ráo đến TP.HCM và được các anh chị tình nguyện viên giúp đỡ. Khi đó tôi đã có suy nghĩ trong đầu: "Sang năm mình cũng sẽ như các anh chị, cũng sẽ là một tình nguyện viên của chương trình Tiếp sức mùa thi". Do đó hè 2009 tôi đã không chần chừ mà đăng ký tham gia chương trình ngay", chị kể.
Với chị, tiếp sức mùa thi chính là chương trình tình nguyện đầu tiên của tuổi trẻ. "Sau này tôi có cơ hội tham gia nhiều hoạt động thiện nguyện khác nhau, nhưng cảm xúc khi lần đầu được khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện của chương trình vẫn là cảm xúc đặc biệt nhất. Đó là cảm giác rất tự hào và hạnh phúc vì mình có thể đóng góp một phần nhỏ bé để giúp đỡ người khác. Dù chỉ là một chai nước, một lời hướng dẫn hay một chiếc ô che mưa cho thí sinh, nhưng tất cả đều mang lại cho tôi cảm giác rất ấm áp và ý nghĩa. Đến bây giờ, đó vẫn là một trong những ký ức đẹp và đáng tự hào nhất của thời thanh xuân", chị nhớ lại.
4 mùa hè gắn bó với chương trình là 4 mùa hè chị lớn lên cùng những công việc không tên. "Từ cô sinh viên còn nhiều bỡ ngỡ, tôi được các anh chị đi trước hướng dẫn cách phát nước uống, cơm miễn phí cho thí sinh, cách đọc bản đồ để chỉ đường cho phụ huynh. Có những ngày, cả đội rong ruổi khắp các con hẻm quanh làng đại học Thủ Đức (nay là Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM) để tìm nhà trọ giá rẻ hoặc miễn phí cho thí sinh ở các tỉnh thành trong cả nước", chị kể.

Ký ức tiếp sức mùa thi hơn một thập kỷ trước vẫn còn vẹn nguyên với chị Lan
ẢNH: CHỊ LAN CUNG CẤP
Cảm nhận rõ sự ấm áp của tình người
Chị nhớ thời điểm đó, mạng xã hội và các ứng dụng tìm phòng chưa phổ biến như bây giờ. Vì vậy, việc tìm chỗ ở cho thí sinh thật sự rất vất vả.
"Các tình nguyện viên chúng tôi phải đi khắp các dãy nhà trọ quanh khu vực bến xe buýt và làng đại học Thủ Đức để gõ cửa từng phòng trọ, hỏi thông tin về giá thuê, điều kiện sinh hoạt, số lượng người có thể ở. Không chỉ tìm nhà trọ, chúng tôi còn đến từng nhà dân gần các điểm thi để xin hỗ trợ chỗ ở tạm cho các thí sinh từ tỉnh xa lên thành phố. Sau khi có thông tin, cả đội sẽ ghi chép rất cẩn thận rồi tư vấn lại cho phụ huynh, trực tiếp dẫn các cô chú và thí sinh đến nơi để xem phòng, sắp xếp chỗ ở an toàn rồi mới yên tâm quay về chốt trực. Nhiều lúc chúng tôi còn cố gắng thuyết phục các cô chú chủ trọ giảm giá cho thí sinh hoặc hỗ trợ miễn phí đối với những hoàn cảnh khó khăn. Những câu chuyện cũ khiến tôi cảm nhận rất rõ sự ấm áp của tình người ở TP.HCM trong mỗi mùa thi năm ấy", chị cho hay.

Nhớ về những mùa hè năm ấy, chị nói rằng cái nắng TP.HCM gần như in hằn lên màu da của các tình nguyện viên. "Thời đó, nhìn bạn tình nguyện viên nào cũng đen nhẻm vì cái nắng nóng của mùa hè và cả tháng ròng rã ở bến xe bus để tiếp sức mùa thi. Nhớ lúc đó đa số các tình nguyện đều đi bộ hoặc xe buýt nên cả chốt chỉ có 1 chiếc xe đạp và 1, 2 chiếc xe máy để phục vụ cho đội hậu cần đi chở cơm, chở nước. Đa số tình nguyện viên đều dẫn thí sinh và phụ huynh đến các điểm trọ bằng đôi chân của mình. Dù nắng, dù mệt nhưng nụ cười của tình nguyện viên vẫn tỏa nắng, vẫn rạng rỡ khi giúp đỡ được thí sinh hay khi nghe câu "cảm ơn con" từ phụ huynh", chị cho hay.

Hướng dẫn cho phụ huynh về nhà trọ giá rẻ, chỗ ở miễn phí
ẢNH: CHỊ LAN CUNG CẤP
Đi qua nhiều năm, chị vẫn nhớ như in những khoảnh khắc rất đời thường của tiếp sức mùa thi. Chị bảo: "Thanh xuân có thể đi qua nhưng ký ức về những mùa hè tiếp sức mùa thi thì có lẽ sẽ còn ở lại rất lâu trong tâm trí. Với tôi, thứ quý giá nhất sau những mùa hè ấy chính là tình bạn. Tôi đã quen và gắn bó với rất nhiều anh chị, bạn bè từ khắp nơi, và đến tận bây giờ mọi người vẫn giữ liên lạc, hỏi han nhau như một gia đình nhỏ. Có lẽ chính những con người ấy đã làm cho ký ức về tiếp sức mùa thi trong tôi trở nên đẹp và đáng nhớ hơn rất nhiều".
Trong dòng ký ức ấy, có những câu chuyện khiến chị xúc động đến tận hôm nay. Đó là có một trường hợp thí sinh bị gãy chân trong thời gian đi thi. "Hôm đó bạn di chuyển rất khó khăn, trong khi thời gian vào phòng thi đã cận kề nên cả bạn và phụ huynh đều vô cùng lo lắng. Ngay khi biết tình hình, chúng tôi đã nhanh chóng sắp xếp người đưa bạn đến đúng điểm thi và hỗ trợ cõng bạn vào phòng thi để kịp giờ. Nhìn ánh mắt vừa lo lắng vừa biết ơn của phụ huynh lúc đó, em thật sự rất xúc động", chị chia sẻ.

Chị Nguyễn Thị Hương Lan
ẢNH: CHỊ LAN CUNG CẤP
Chị cũng cho biết có những khoảnh khắc "dở khóc dở cười" mà chỉ nhắc lại thôi cũng đủ khiến cả một thời thanh xuân sống dậy. "Hôm đó sát giờ vào phòng thi môn toán, có một thí sinh hớt hải chạy ra cổng trường và mếu máo vì phát hiện mình quên mang máy tính. Lúc đó bạn rất hoảng loạn vì thời gian không còn nhiều nữa. May mắn là trong đội tình nguyện có một thành viên mang theo máy tính cá nhân, nên cả đội nhanh chóng hỗ trợ cho bạn thí sinh mượn để kịp vào phòng thi. Khi nhận được máy tính, bạn ấy mừng đến mức liên tục cúi đầu cảm ơn rồi chạy thật nhanh vào phòng thi. Còn cả đội thì sau một phen hồi hộp chỉ biết nhìn nhau cười vì đúng kiểu… phút 89", chị tâm sự.
Giờ đây, cuộc sống trôi đi theo thời gian, nhưng những điều đẹp nhất của chương trình Tiếp sức mùa thi cách đây 15 – 16 năm vẫn neo lại trong chị.
Lại một mùa thi sắp sửa đến, chị nhắn gửi đến những sinh viên tiếp sức mùa thi thế hệ tiếp theo, rằng: "Hãy hết mình với những năm tháng tuổi trẻ và trân trọng từng khoảnh khắc khi được khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện. Có thể lúc tham gia, sẽ thấy đó chỉ là những việc rất bình thường như phát nước, chỉ đường hay hỗ trợ thí sinh. Nhưng nhiều năm sau nhìn lại, sẽ nhận ra đó là một phần ký ức thanh xuân rất đẹp và rất đáng tự hào".
Những bức ảnh về tiếp sức mùa thi nhiều năm trước bị nhòe đi, nhưng chị Lan cho biết ký ức về thuở tình nguyện ấy còn nguyên vẹn
ẢNH: CHỊ LAN CUNG CẤP


19 hours ago
2







