Quảng Cáo
0943778078
Bàn chải đánh răng, lược, dao cạo râu, tăm bông, dầu gội, sữa tắm... cứ có gì trong khách sạn mang về được là tôi lấy hết vì tiếc của.
Mấy hôm trước dọn lại nhà, tôi mở một ngăn tủ ít khi đụng tới và giật mình khi phát hiện trong đó là cả một đống đồ dùng khách sạn tích cóp từ nhiều năm nay: bàn chải đánh răng, lược nhựa, dao cạo râu dùng một lần, tăm bông, dầu gội, sữa tắm gói nhỏ... Tò mò ngồi đếm thử, tôi mới biết mình đã mang về đến mấy chục bộ.
Thú thật, mỗi lần ở khách sạn hay nhà nghỉ, trước khi trả phòng tôi thường có thói quen gom những thứ được đặt sẵn trong phòng bỏ vào túi. Lúc thì nghĩ mình đã trả tiền phòng nên những thứ ấy thuộc về mình. Lúc lại nghĩ để lại rồi nhân viên cũng thay mới, mang về biết đâu có lúc dùng đến. Cứ thế, thành thói quen.
Điều buồn cười là phần lớn số đồ ấy tôi chẳng dùng tới khi về nhà. Chúng vẫn nằm yên trong ngăn tủ hết tháng này sang năm khác. Đến khi nhìn thấy cả "kho dự trữ" ấy, tôi mới tự hỏi: mình lấy về để làm gì?
Nghĩ kỹ thì những món đồ đó được khách sạn chuẩn bị không phải để khách mang về cho bằng hết. Chúng được đặt trong phòng để những người lỡ quên bàn chải, quên dao cạo râu hay cần gói dầu gội có thể sử dụng ngay. Đó là một tiện ích nhỏ giúp khách cảm thấy thuận tiện hơn trong thời gian lưu trú. Còn tôi, nhiều lần chẳng cần dùng nhưng vẫn tiện tay cho vào túi vì suy nghĩ rất đơn giản: có sẵn thì lấy, không lấy thì phí.
>> 'Tôi đánh giá một sao vì shipper giao hàng muộn 5 phút'
Có lẽ đây là một tâm lý khá phổ biến. Đứng trước những món đồ miễn phí, giá trị không lớn, người ta thường muốn mang về vì nghĩ rằng mình không mất gì cả. Chỉ đến khi mang về quá nhiều mới nhận ra phần lớn chúng không thật sự cần thiết.
Sau lần này, tôi nghĩ những chuyến đi của mình sẽ khác: thứ gì cần mới dùng, thứ gì dùng dở thì mang về, còn những món biết chắc sẽ không đụng tới thì tôi sẽ để lại chứ không cố mang về rồi vứt xó. Mấy chục bộ bàn chải trong ngăn tủ không có giá trị lớn, nhưng chúng khiến tôi nhận ra một thói quen nhỏ của chính mình: lấy không phải vì cần, mà chỉ vì thấy có thể lấy. Phải chăng tôi đã quá tham lam?
Còn các bạn thì sao? Mỗi lần trả phòng khách sạn, các bạn có mang những bộ bàn chải, dầu gội, lược hay dao cạo râu dùng một lần về nhà không? Hay chỉ mình tôi từng có cái thói quen "không lấy thì tiếc" ấy?
Tống Mã Khoa
- Trần tình shipper giao đồ ăn: khách bắt đợi 20 phút
- 12 năm tôi vật lộn mở quán ăn 'ngon nhưng ế khách'
- 'Sốc văn hóa' vì thái độ không cần khách của quán bún nổi tiếng
- Quán cà phê bán chai nước suối 15 K khi khách xin nước lọc
- Tôi bỏ đi ngay khi shop bắt khách để giày dép bên ngoài
- Mất hứng cà phê vì bảo vệ bắt tự dắt xe, lấy vé








