Tôi không muốn mẹ đẻ tới nhà mình chơi dù ở gần nhau

1 hour ago 6
Quảng Cáo

0943778078

Đơn giản vì tôi không cảm nhận được sự chân thành từ tâm của bà dành cho con cháu.

Tôi 40 tuổi. Mẹ sinh tôi ra với sự lầm lỡ và bỏ tôi lại cho ông bà ngoại nuôi từ khi 2 tháng tuổi. Mỗi năm mẹ về thăm tôi đôi ba lần, tình cảm mẫu tử từ nhỏ không có. Năm tôi 3 tuổi, mẹ có tình yêu mới, vẫn làm tròn trách nhiệm thăm tôi và mua sách vở mỗi năm học nhưng bà không có hạnh phúc trọn vẹn vì cũng là yêu xa lâu lâu đến ở cùng nhau. 18 tuổi, tôi lên Sài Gòn học nhưng không sống cùng mẹ. Mối quan hệ gần như chỉ là xã giao.

Từ nhỏ thấy tôi, mẹ luôn lườm nguýt như còn giận người đã gây cho bà sự đau khổ và trút lên tôi. Tôi đã được huấn luyện chai sạn từ khi có nhận thức. Tôi học cách lớn lên và chấp nhận hoàn cảnh không có mẹ cha. Tuy nhiên mẹ lại luôn tỏ vẻ với mọi người rằng rất yêu thương tôi và những gì tôi có được là nhờ mẹ không cưu mang tôi để tôi có động lực tự lập. Tôi nghe và chỉ im lặng vì không muốn phải thanh minh chuyện riêng tư. Mẹ luôn đóng đúng vai người mẹ lầm lỡ chịu nhiều bất hạnh, hy sinh cho con mình.

 AI

Minh họa: AI

Gần đây mối quan hệ hai mẹ con lên đỉnh điểm khi bà trách hờn tôi không tâm sự với bà như bao người con khác mà lại đi xem dì ruột của mình như mẹ. Bà nói rằng bà sống không phiền tôi cũng chẳng cần tôi nuôi ngày nào, sao đối xử với bà lạnh nhạt, không trả lời tin nhắn hay điện thoại khi bà quan tâm, hỏi thăm. Nhưng khi tôi muốn xích gần bà nói chuyện vui vẻ, bà lại đem câu chuyện tôi chia sẻ thành chủ đề tám chuyện với hàng xóm.

Dù ở gần nhà nhau nhưng một năm tôi không đến nhà riêng của bà quá hai lần. Cháu ngoại, tôi vẫn cho sang thăm bà nhưng không mấy khi tôi muốn bà đặt chân đến nhà tôi. Đơn giản vì tôi không cảm nhận được sự chân thành từ tâm của bà dành cho con cháu, chỉ là vỏ bọc bề ngoài cho lòng kiêu hãnh và tự tôn của mình. Bà chưa từng đúng nghĩa một người mẹ với tôi. Bà làm cho ai một, bà sẽ kể thành 100 và bắt mọi người phải công nhận điều đó. Hễ gặp con rể, bà cũng thể hiện rất tình cảm cho đứa con đứa cháu duy nhất là hai mẹ con tôi khiến tôi rất xấu hổ vì chồng tôi nhìn qua cũng biết mối quan hệ đang rất xấu này.

Đụng chuyện bà sẵn sàng buông lời miệt thị, nào là "chưa thấy đứa con nào mất dạy như mày, từ nay không mẹ con gì hết". Đó là câu cửa miệng của bà, sau đó lại xem như không có gì và cho rằng nóng nảy nên không kiểm soát được lời nói. Bà không cần quan tâm cảm xúc người thân xung quanh, ngay cả chị em ruột của mình. Ai cũng dần xa lánh bà và bà tuyên bố "không cần ai". Tôi nhiều lần góp ý nhưng bà cho rằng tôi luôn dạy đời bà và cho mình đúng. Từ góp ý nhẹ nhàng, tôi không còn muốn tiếp xúc để không phải mang tiếng bất hiếu.

Tôi thực sự không muốn như vậy vì biết bà cũng chỉ có mình tôi là con và đang sống một mình. Tôi rất muốn quan tâm bà, tuy nhiên với tính cách đó, tôi không thể nhắm mắt như không có gì và bao dung. Có phải tôi hà khắc hay ác cảm với mẹ quá hay không? Tôi phải làm sao trong tình huống này khi tuổi bà đã hơn 70 và chắc sẽ sống cô độc cho đến cuối đời nếu bà không thực sự chịu nhìn lại mình đã làm gì cho người xung quanh xa lánh? Tôi biết bà cũng khao khát yêu thương, quan tâm nhưng lại hành động rất kỳ cục để đẩy mọi người cách xa mình và tỏ ra bất hạnh, đáng thương. Tôi vừa buồn lại vừa thương mẹ. Tôi rất khổ tâm.

Hải Hạnh

Read Entire Article