Tôi đi ăn cưới không gửi tiền mừng

1 hour ago 1
Quảng Cáo

0943778078

Thứ hai, 16/3/2026, 14:51 (GMT+7)

Tôi chỉ đi ăn cưới những người thật sự thân thiết và nói thẳng với họ rằng sẽ không đưa tiền mừng, nếu không chấp nhận tôi sẽ không đi.

Tôi có một nguyên tắc duy trì suốt nhiều năm: chỉ đi ăn cưới những người thật sự thân thiết. Và trước khi đi, tôi thường nói thẳng với họ một điều có thể khiến nhiều người ngạc nhiên rằng mình sẽ không gửi tiền mừng. Nghe qua thì có vẻ kỳ lạ, thậm chí hơi "khó hiểu". Nhưng với những người bạn thân đã hiểu rõ về tôi, điều đó hoàn toàn bình thường. Tôi nói rõ ngay từ đầu rằng nếu họ thấy chuyện đó không thoải mái thì tôi sẵn sàng không đi nữa. Nhưng đến nay, chưa ai trong số bạn tôi bận tâm vì chuyện này.

Chúng tôi chơi với nhau vì tình cảm thật sự, chứ không phải vì vài phong bì trong đám cưới. Những người bạn đó là những người từng cùng tôi trải qua nhiều chuyện trong cuộc sống, có lúc khó khăn thì giúp đỡ nhau không tính toán. So với những lúc như vậy, tiền mừng đám cưới vài trăm nghìn hay một, hai triệu đồng thật sự không có nhiều ý nghĩa.

Thậm chí, có người còn nói rằng nếu tôi đưa tiền mừng, họ còn thấy ngại thêm. Với họ, việc tôi đến dự, ngồi ăn uống và chung vui trong ngày trọng đại đã là đủ. Không cần phải biến cuộc gặp gỡ đó thành một phép tính xem ai mừng bao nhiêu?

Vì thế, tôi cũng chẳng có thói quen "không đi nhưng vẫn gửi tiền mừng". Nếu không đủ thân thiết để bản thân muốn đến dự, thì tôi cũng không thấy cần thiết phải gửi tiền mừng. Tôi không muốn duy trì những mối quan hệ chỉ xoay quanh chuyện cân đo đong đếm tiền bạc như vậy. Ngay cả những mối quan hệ xã giao kiểu đó, với tôi cũng không cần thiết.

>> Tôi mời cưới 30 người nhưng bố mẹ tận 300 khách

Nếu một ngày tôi tổ chức đám cưới, tôi cũng sẽ nói rõ ngay từ đầu: không nhận tiền mừng của khác tới dự. Thành thật mà nói, việc mời mọi người đến chung vui rồi lại nhận phong bì khiến tôi thấy rất ngại. Ngày vui của mình mà lại biến thành câu chuyện thu - chi, rồi sau đó còn ngồi đếm xem "lỗ hay lãi", tôi cảm thấy điều đó không phù hợp với cách mình nghĩ về một đám cưới.

Với tôi, nếu chưa đủ điều kiện thì mình có thể không tổ chức. Nhưng khi đã làm đám cưới và mời khách tới dự thì mục đích chỉ đơn giản là để mọi người gặp nhau, ăn uống, chia sẻ niềm vui. Tôi cũng không thiếu tiền đến mức phải trông vào tiền mừng của khách để bù chi phí.

Tất nhiên, đám cưới của tôi cũng sẽ không phải một sự kiện quá đông người. Tôi chỉ muốn mời những người thật sự thân thiết với vợ chồng mình. Bạn bè của bố mẹ hay những mối quan hệ xa xôi, tôi nghĩ họ có thể tự mời trong một bữa khác. Còn đám cưới của tôi thì tôi chỉ muốn giữ đúng ý mình.

Nếu bố mẹ không hài lòng, tôi cũng sẵn sàng chịu trách nhiệm cho quyết định đó. Đơn giản vì tiền tổ chức đám cưới tôi có thể tự lo, không cần lấy của bố mẹ một đồng. Tôi nghĩ khi mình đã đủ trưởng thành, ít nhất cũng nên có quyền tự quyết với những việc quan trọng trong cuộc đời mình.

Boco

  • Cố giữ quan hệ vì sợ không ai đến dự đám cưới mình
  • Tôi hối hận vì nhận lời mời cưới của người bạn 25 năm không liên lạc
  • Nhóm bạn thân bốn người nhưng chỉ một tới dự đám cưới của tôi
  • Tôi cắm xe máy để mừng đám cưới bạn thân một triệu đồng
  • Người bạn không đến dự hôn lễ của tôi, nay lại gửi thiệp mời cưới
  • Tôi gửi phong bì 500 K vì 'không đủ tiền' ăn cưới ở khách sạn 5 sao
Read Entire Article