Quảng Cáo
0943778078
Thay vì dồn hết tài sản cho các con, tôi sẽ giữ lại phần lớn để lo cho bản thân, thuê người chăm sóc, thậm chí vào viện dưỡng lão.
Năm nay tôi gần 60 tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người bắt đầu nghĩ đến chuyện nghỉ hưu, tôi lại dành nhiều thời gian hơn để suy nghĩ về tuổi già của mình. Tôi có các con trai đã trưởng thành. Nhiều người bạn cùng trang lứa thường tâm sự với tôi rằng họ cố gắng tích góp cả đời để mua thêm nhà, thêm đất cho con, rồi hy vọng sau này con cái sẽ ở cùng để tiện chăm sóc bố mẹ lúc đau yếu. Nhưng tôi lại có suy nghĩ khác.
Tôi xác định ngay từ bây giờ rằng, khi các con lấy vợ, tôi sẽ để chúng ra ở riêng. Không phải vì tôi không thương con hay không muốn gần gũi cháu nội sau này. Ngược lại, tôi nghĩ mỗi thế hệ nên có một không gian sống riêng để tránh những va chạm không đáng có. Tôi đã chứng kiến không ít gia đình mâu thuẫn chỉ vì chuyện ở chung: từ cách nuôi dạy con cái, chi tiêu trong nhà cho đến những khác biệt rất nhỏ trong sinh hoạt hằng ngày. Tôi luôn tin rằng, khoảng cách phù hợp sẽ giúp giữ được tình cảm lâu dài.
Tôi cũng không có suy nghĩ rằng con cái phải có trách nhiệm hoàn toàn trong việc chăm sóc cha mẹ khi về già. Nếu sau này tôi ốm đau, bệnh tật, các con có dành thời gian hỏi han, đưa đi khám hay ở bên cạnh động viên thì đó là điều đáng quý. Nhưng tôi xem đó là sự hiếu thảo xuất phát từ tình cảm, chứ không phải một nghĩa vụ bắt buộc.
Tôi từng chứng kiến một người bạn thất vọng vì con cái bận rộn, không thể ngày nào cũng vào viện chăm bố. Một người khác thì giận con vì đã lấy vợ mà không muốn sống chung. Những câu chuyện ấy khiến tôi nhận ra rằng, càng đặt nhiều kỳ vọng, chúng ta càng dễ tổn thương. Con cái sinh ra không phải để trả nợ cho cha mẹ. Chúng cũng có gia đình, công việc và những áp lực riêng của cuộc sống hiện đại.
>> Chuỗi ngày bào mòn khi không thể đưa cha già vào viện dưỡng lão
Chính vì vậy, tôi chọn cách chuẩn bị cho tuổi già của mình ngay từ bây giờ. Thay vì dồn hết tài sản cho các con, tôi sẽ giữ lại phần lớn để lo cho bản thân. Các con khi lập gia đình, tôi chỉ hỗ trợ một phần vừa sức, đủ để chúng có thêm điểm tựa lúc khởi đầu cuộc sống hôn nhân. Số tiền tích lũy còn lại sẽ dành cho những năm tháng cuối đời của tôi.
Tôi đã nói thẳng với các con rằng: "Sau này nếu bố đau yếu, các con hãy dùng chính tiền của bố để thuê người chăm sóc, chi trả viện phí, thậm chí vào viện dưỡng lão. Các con chỉ cần sắp xếp thời gian đến thăm bố khi có thể". Nghe thì có vẻ thực dụng, nhưng tôi nghĩ đó là cách để cả hai thế hệ đều bớt áp lực.
Các con tôi sẽ không phải đánh đổi quá nhiều thời gian, công sức hay xảy ra mâu thuẫn vì chuyện ai là người chăm bố. Còn tôi cũng không rơi vào cảm giác tủi thân nếu một ngày nào đó con cái bận đến mức không thể ở bên mình thường xuyên. Tất nhiên, tôi vẫn mong tuổi già của mình có tiếng cười của con cháu, có những bữa cơm sum họp cuối tuần và những cuộc điện thoại hỏi han. Nhưng tôi hiểu rằng, tình cảm chỉ thật sự đẹp khi nó đến từ sự tự nguyện.
Tôi không muốn tuổi già của mình trở thành gánh nặng của bất kỳ ai, kể cả những người tôi yêu thương nhất. Có thể nhiều người sẽ cho rằng suy nghĩ của tôi quá lạnh lùng. Nhưng ở tuổi này, tôi nhận ra một điều: chuẩn bị tài chính cho tuổi già là trách nhiệm của chính mình, còn sự chăm sóc của con cái, nếu có, nên được xem là một món quà. Đôi khi, yêu thương con chỉ là không đặt lên vai chúng những trách nhiệm quá lớn.
DT
- Bố mẹ chia đều thừa kế dù tôi là con trai duy nhất
- Tôi không bỏ việc lương 60 triệu để ở nhà chăm mẹ già 80 tuổi
- Đồng nghiệp Tây ngạc nhiên vì tôi kiếm nhà thừa kế cho hai con trai
- 'Tôi không để con cái kiệt quệ vì báo hiếu cha mẹ già'
- Bài toán cho con thuê nhà, vay tiền chứ không chia thừa kế sớm
- 'Tôi không thể bỏ việc để chăm mẹ già vì tháng cần 23 triệu đồng thuốc thang'








