Không phải vì tiếc tiền, mà vì thương con
Mấy hôm nay trời nắng nóng, tôi về thăm nhà. Trong nhà khá oi nhưng ba mẹ vẫn không mở máy lạnh. Tôi hỏi thì mẹ cười hiền: "Bật quạt là mát rồi, mẹ đâu có thấy nóng".
Tôi cằn nhằn: "Tụi con đóng tiền điện mà, ba mẹ tiết kiệm làm gì". Mẹ chỉ nói nhẹ nhàng: "Tiền làm ra vất vả lắm, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy".
Lúc còn nhỏ, tôi chẳng mấy khi nghĩ đến chuyện tiền bạc. Gia đình không phải lúc nào cũng dư dả nhưng chuyện học hành, sách vở hay những thứ cần thiết cho con, ba mẹ luôn lo đầy đủ mà không chút đắn đo.
Lúc ấy, tôi nghĩ đó là điều rất bình thường. Chỉ đến khi lớn lên, đi làm, có thu nhập và lần đầu đưa tiền cho mẹ, tôi mới hiểu mọi chuyện không đơn giản như mình từng nghĩ.
Hôm ấy, mẹ cầm số tiền tôi đưa, nhìn một lúc rồi nói: "Con giữ mà lo cho mình". Tôi cố nhét vào tay mẹ: "Con đi làm rồi, mẹ cứ cầm đi". Mẹ nhận. Nhưng tối hôm đó, tôi thấy xấp tiền được gấp ngay ngắn và cất vào một góc tủ.

Cha mẹ luôn dành cho con sự chăm chút và yêu thương, ngay cả trong những điều nhỏ nhất. Ảnh: HUỲNH HIẾU
Chuyện ấy cứ lặp lại nhiều lần. Tôi gửi tiền, ba mẹ nhận rồi cất lại. Trong khi đó, mẹ vẫn dùng chiếc giỏ xách cũ, những bộ quần áo quen thuộc, rất lâu mới mua cái mới. Ba vẫn sử dụng chiếc điện thoại đã cũ theo năm tháng.
Tôi nói: "Ba mẹ dùng tiền con gửi mà mua cái mới đi. Trong nhà có gì cần, tụi con lo được". Câu trả lời lúc nào cũng giống nhau: "Còn dùng được mà, đừng có phí con à!".
Có con rồi, tôi mới thấm thía câu người xưa thường nhắc: "Nước mắt chảy xuôi". Tình thương của cha mẹ lúc nào cũng dành cho con. Họ có thể hy sinh, dành dụm, chắt chiu cả đời, chỉ để con bớt vất vả hơn mình. Vì thế mới có câu "Tiền của cha mẹ là tiền của con, tiền của con không phải tiền của cha mẹ". Cha mẹ sẵn sàng dành tất cả cho con. Nhưng khi con trưởng thành, họ lại ngần ngại tiêu những đồng tiền do con làm ra. Bởi trong suy nghĩ của cha mẹ, đó không chỉ là tiền. Đó là những ngày làm việc vất vả, là áp lực và những lo toan mà họ từng trải qua.
Như tôi bây giờ. Khi con cần chiếc laptop để học, khóa tập gym hay một chuyến đi với bạn bè, tôi không ngại chi tiền và thật sự hạnh phúc vì con được học hỏi, trải nghiệm. Rồi một ngày nào đó, cầm những đồng lương con đưa cho, có lẽ tôi cũng sẽ ngập ngừng như ba mẹ mình, nâng niu chúng như nâng niu sự trưởng thành của con. Bởi trong mắt cha mẹ, con dù lớn đến đâu vẫn là đứa trẻ ngày nào.
Và vì thế, đi qua nửa cuộc đời, tôi mới nhận ra một điều giản dị mà sâu sắc: Ba mẹ không giữ tiền vì tiếc. Họ giữ lại… vì thương con.

1 hour ago
1







