Đi qua những thăng trầm lịch sử, lòng yêu nước dẫu ở thời kỳ nào cũng luôn là mạch nguồn bền bỉ chảy trong huyết quản mỗi người dân đất Việt. Nhưng hôm nay, mạch nguồn ấy hiện hữu bằng một diện mạo mới: sống động và gần gũi hơn trên không gian mạng. Tại đây, người trẻ dùng chính “điểm chạm” số để lan tỏa những tinh hoa của Tổ quốc.
Trong dòng chảy ấy, Hoàng Minh Ngọc chọn cho mình một hành trình riêng để truyền đi tiếng nói thế hệ. Xuất phát điểm là một nhà sáng tạo nội dung sở hữu hàng triệu lượt theo dõi trên mạng xã hội với thế mạnh Làm đẹp - Phong cách sống, Ngọc tận dụng giá trị và sức ảnh hưởng cá nhân để thực hiện một sứ mệnh lớn lao hơn: góp phần nuôi dưỡng niềm kiêu hãnh dân tộc.
Hoàng Minh Ngọc nhận định: “Nếu trong thời chiến, lòng yêu nước gắn với hình ảnh người lính sẵn sàng cầm súng ra trận, thì vào thời bình, “vũ khí” của người trẻ chính là những sản phẩm truyền thông số có khả năng lan tỏa mạnh mẽ".
Thấu hiểu tâm lý người trẻ vốn nhạy bén với cái mới nhưng luôn khắt khe trước sự khô khan, giáo điều, cô khéo léo kết nối những yếu tố lịch sử với xu hướng hiện đại. Nhờ vậy, lịch sử trở thành một phần nhịp sống tự nhiên của thế hệ hôm nay; đồng thời, khơi gợi niềm tò mò và sự trân trọng trong lòng khán giả.
Câu chuyện vào dịp đại lễ 30/4/2025 là một lát cắt sinh động về sự cộng hưởng giữa công nghệ và lòng tự hào dân tộc. Có lẽ, chưa năm nào chúng ta chứng kiến một làn sóng tôn vinh vẻ đẹp đất nước rầm rộ đến thế. Dù thời tiết những ngày tháng Tư không mấy thuận lợi, Ngọc vẫn ra ngoài chụp hình và chia sẻ với mọi người những địa điểm mang ý nghĩa lịch sử đáng để ghé thăm.
Sự chuyển dịch thói quen của Gen Z không đến từ nỗ lực đơn độc của bất cứ ai, mà là kết quả của nhiều bạn trẻ tiên phong khơi dậy làn sóng mới. Để rồi, người ta bắt gặp một thế hệ rạng rỡ bên những tấm hình đậm dấu ấn “cờ đỏ sao vàng”. Việc khoe những tấm ảnh trở thành cách để mỗi người khẳng định bản sắc và sự gắn kết với cội nguồn giữa thế giới phẳng. “Có rất nhiều bạn phản hồi rằng nhờ những video đó mà họ hào hứng hơn khi nhắc về đất nước, đặc biệt đối với những dịp lễ lớn của dân tộc. Chính điều ấy đã tiếp thêm cho mình nguồn động lực mạnh mẽ để tiếp tục theo đuổi và sáng tạo những nội dung hay về Việt Nam”, Ngọc nhớ lại.
Trong thời đại công nghệ số, mỗi tài khoản mạng xã hội đều có thể trở thành một kênh truyền thông hiệu quả. Khoảnh khắc nghe những người bạn quốc tế trầm trồ về một Việt Nam rực rỡ qua màn hình nhỏ, Minh Ngọc hiểu rằng nhiệm vụ của mình không chỉ dừng lại ở những sản phẩm “triệu view” cho cá nhân, mà là hành trình định vị giá trị Việt trên bản đồ số toàn cầu. Với tâm thế của một “đại sứ văn hóa” thời đại mới, cô tỉ mỉ trong từng chất liệu, xác thực từng thông tin. Bởi yêu nước hôm nay không nhất thiết phải là những lời hô hào rầm rộ, nó hiện hữu trong sự chỉn chu khi dùng sức sáng tạo để kể câu chuyện đất nước bằng chính ngôn ngữ thế hệ mình.
Hoàng Minh Ngọc chụp ảnh cùng tà áo dài tại Dinh Độc Lập (TP. Hồ Chí Minh) nhân Lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9.
Khép lại câu chuyện của mình bằng một lời hứa với tương lai, Ngọc tin rằng: “Mỗi cá nhân, bằng tiếng nói và hành động, đều có thể lan tỏa mạnh mẽ những giá trị tốt đẹp về đất nước. Hãy dùng chính sức mạnh đó để mang văn hóa Việt Nam vang xa hơn nữa, nuôi dưỡng niềm tự hào là người con máu đỏ da vàng”. Dùng sự sáng tạo để làm mới những trang sử cũ, người trẻ đang biến không gian số thành nơi hội nhập của dáng hình dân tộc, đưa những giá trị vĩnh cửu mãi trường tồn trong nhịp đập đương đại.
Trở về với đời thực, lòng yêu nước còn được viết nên bằng “ngôn ngữ” đặc biệt của nhóm Skyline - phục dựng ảnh của chiến sĩ đã khuất. Giữa lớp bụi phủ lên ký ức chiến tranh, có những điều tưởng như đã vĩnh viễn nhạt nhòa - đó là gương mặt của những người đã hy sinh, là hình dung cuối cùng mà gia đình còn có thể níu giữ. Khi công nghệ góp sức, Skyline đã nối lại những đứt gãy của thời gian, để chạm tới một phần rất sâu của ký ức, nơi mà nỗi đau và niềm nhớ chưa bao giờ có thể gọi tên trọn vẹn.
Ra đời vào cao điểm của đại dịch Covid 19 - một thời điểm mà con người đối diện rõ rệt hơn với sự mất mát, họ bắt đầu hành trình của mình. Từ 6 thành viên ban đầu, nhóm dần mở rộng thành hơn 20 người, với sự khác biệt về tuổi tác, nghề nghiệp, hoàn cảnh. Skyline không phải là một tổ chức chuyên nghiệp theo nghĩa thông thường: mỗi người đều có công việc riêng, nhưng khi cần, họ gác lại tất cả để cùng nhau hoàn thành một bức ảnh, một chuyến đi, một lời hứa. Sự phân công trong nhóm không chỉ về mặt kỹ thuật: ai chỉnh ảnh, ai lái xe, ai lo lịch trình, mà còn là sự chia sẻ trách nhiệm, khi mỗi người tự hiểu rằng mình đang góp một phần nhỏ vào điều lớn lao.
Chia sẻ về cơ duyên bắt đầu, anh Khuất Văn Hoàng - Phó trưởng nhóm Skyline, nhớ lại: “Tình cờ vào đợt dịch, trên mạng xã hội có gia đình nhắn tin với mong muốn được phục chế ảnh gia đình có bác là liệt sĩ, nhưng đi khắp nơi mà không làm được. Mình có thử sức nhận lời”. Bức ảnh đầu tiên được gửi đi lúc rạng sáng, và khi những giọt nước mắt phía bên kia màn hình rơi xuống, đó không còn là một sản phẩm chỉnh sửa nữa. Đó là khoảnh khắc mà quá khứ được đánh thức, ký ức được trả lại hình hài. Chính phản hồi ấy đã khiến họ nhận ra rằng: có những việc, nếu mình không làm, có thể sẽ không ai làm và nếu chậm một chút, liệu sẽ là quá muộn.
Hành trình của Skyline vì thế không dừng ở màn hình máy tính. Đó là những chuyến đi kéo dài từ Bắc vào Nam, từ đất liền ra hải đảo, mang theo những bức ảnh đã được phục dựng để trao tận tay gia đình liệt sĩ. Nhiều chuyến đi được đánh đổi bằng cả những điều rất trân quý: tiền bạc, thời gian, dự định cá nhân. Có thành viên từng phải bán đồ, vay mượn chỉ để kịp lên đường.
Điều giữ họ đi tiếp là việc nhận ra cuộc đời nhỏ bé của mình đang hàng ngày tạo nghĩa. Hơn 10.000 bức ảnh được tái tạo, khoảng 50 chương trình trao tặng di ảnh được tổ chức, nhưng con số không phải điều quan trọng nhất. Qua mỗi tấm hình, những gương mặt đã nhòe mờ vì bom khói trở lại ấm áp giữa vòng tay của người thân.
Tuy vậy, không phải lần “về nhà” nào cũng trọn vẹn. Câu chuyện về người mẹ ở Hải Dương qua đời trước khi kịp nhận lại di ảnh của con trở thành một nỗi day dứt khôn nguôi. Đó là lời nhắc nhở nghiệt ngã rằng thời gian không chờ đợi ai, và ký ức - dù thiêng liêng đến thế nào - cũng có thể vĩnh viễn tan biến. Chính vì thế, Skyline làm việc với một cảm thức khẩn thiết, coi mỗi bức ảnh là cơ hội cuối cùng để trao niềm an ủi cho những người ở lại.
Nghi thức bao bọc di ảnh bằng quốc kỳ Việt Nam trước khi gửi lại cho gia đình chính là lời tri ân thiêng liêng nhất của Skyline dành cho tiền nhân. Sắc đỏ ấy dường như thắm đượm hơn khi ôm lấy hình hài những người đã hiến dâng máu xương cho hồn sông núi. Và thế hệ trẻ lại tiếp tục “vẽ sao trên những lá cờ”...
Đi qua những mảng ký ức được hồi sinh, ta bất ngờ nhận ra có một “ngôn ngữ” yêu nước chưa bao giờ thay đổi: khoác lên sắc phục cùng lời thề phụng sự Tổ quốc. Nếu cha ông ta băng rừng lội suối, hành quân qua dặm dài chiến tranh để giành lại độc lập; thì hôm nay, người trẻ chọn tiếp bước giữa lòng hòa bình, giữ lấy bình yên cho đất nước.
Gặp gỡ hai bạn sinh viên Trường Đại học Cảnh sát Nhân dân, Trần Gia Khánh Linh và Nguyễn Thị Ngọc Nhi gây ấn tượng khi tham gia Khối Nữ chiến sĩ Cảnh sát Đặc nhiệm phục vụ Lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước và Lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 80 năm Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam và Cách mạng tháng Tám thành công. Đặc biệt, ở nhiệm vụ A80, Khánh Linh xuất sắc giữ vị trí Khối trưởng.
Trở lại thao trường vào những ngày luyện quân cho đợt diễu binh lịch sử, khẩu hiệu “vượt nắng, thắng mưa” đã trở thành lời nhắc nhở thường nhật. Và quả thực, bước chân vẫn dậm đều mỗi ngày theo tiếng hô “Một... hai... một... hai” dứt khoát, không khó khăn nào có thể cản phá. Cường độ tập luyện khắc nghiệt là thế, nhưng mỗi chiến sĩ đều tự nhắc mình phải vững vàng hơn cả những ngày bình thường. Bởi họ hiểu rằng, chỉ cần một cá nhân lơ là nhịp bước, sự đồng nhất của tập thể sẽ chẳng còn trọn vẹn.
Niềm kiêu hãnh dân tộc được gửi gắm trong từng bước hành quân vững chắc.
Chính trong sự khổ luyện ấy, lòng yêu nước của người trẻ lại tỏa rạng hơn bao giờ hết. Thấm đẫm niềm tự hào sâu sắc, Khánh Linh nhấn mạnh: “Chúng tôi vinh dự được đại diện cho nữ chiến sĩ của lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam, Công an nhân dân, Cảnh sát Đặc nhiệm, là đội hình chuyên nghiệp hiện thân cho bộ mặt quốc gia trong dịp lễ trọng đại của đất nước”. Với vai trò là người dẫn đầu, Khánh Linh phải đối mặt với yêu cầu khắt khe về thể hình, thể lực, kỹ thuật động tác. Để vượt qua hết thảy, Linh đã lấy lý tưởng làm điểm tựa để kiên trì tiến bước.
Không chỉ riêng cô, bất cứ ai đảm đương trọng trách cao cả này, đều có chung một ý thức: Họ không đi cho vinh quang riêng mình. Phía sau từng khối lực lượng là hào khí Việt Nam đang hiên ngang hiện diện trước đồng bào và bạn bè quốc tế. Họ mang theo khát vọng cha anh còn dang dở - được vẫy vùng trong vòng tay hân hoan của người dân.
Dù chung hàng ngũ, nhưng mỗi chiến sĩ có những cách chuyển hóa khái niệm yêu nước rất riêng. Với Khánh Linh, đó là sự rèn luyện kỷ luật để xứng đáng với màu áo xanh trên mình. Còn Ngọc Nhi cảm nhận điều ấy bằng sự tận hiến. Chiến tranh đi qua để lại trong ta những niềm tri ân sâu thẳm. Đứng giữa thời bình, những người lính trẻ thấu hiểu hơn ai hết nguồn gốc của sự bình yên được thừa hưởng, nên không cho phép mình phụ ơn. Họ đã yêu thêm Tổ quốc này thay phần của những anh hùng đã mãi mãi nằm lại trong lòng đất mẹ…
Thế nhưng, tình yêu ấy khó có thể tồn tại nếu chỉ nằm im lìm nơi mỗi cá nhân riêng lẻ. Ta được chứng kiến niềm hạnh phúc được nhân lên khi gặp gỡ muôn vàn trái tim rực đỏ khác. Trong ngày vui độc lập, tình cảm bịn rịn giữa chiến sĩ và nhân dân khiến niềm tin vào sự gắn kết máu thịt của những người cùng yêu lấy mảnh đất hình chữ S này thêm vững chãi.
Hạnh phúc ấy còn lấp lánh trong từng khoảnh khắc rất đời giữa khu huấn luyện. Đó là khi họ chia nhau ly nước, miếng bánh giờ nghỉ trưa, hay cái hỏi han ân cần sau mỗi buổi tập vất vả. Để rồi khi nhiệm vụ hoàn thành, họ tìm đến nhau để cùng khóc, cùng cười, để cùng “thương nhau tay nắm lấy bàn tay”. Bản lĩnh cứ vậy mà truyền đi qua nhiều thế hệ…
Đến cuối cùng, lòng yêu nước dẫu là điều dễ thấy nhưng lại thật khó để đóng khung trong một định nghĩa cụ thể. “Người trẻ hôm nay có thể không cầm súng, nhưng có thể cầm bút, cầm công nghệ, cầm tri thức để đóng góp” - lời khẳng định của Khánh Linh như một sự đúc kết về tâm thế của cả thế hệ mới. Bằng ý chí được tiếp nối từ truyền thống anh dũng của dân tộc, họ đang từng ngày hun đúc lý tưởng và sự dấn thân để cùng viết tiếp câu chuyện hòa bình.
Tháng Tư năm 2026, đi qua hành trình hơn nửa thế kỷ thống nhất, sức sống đất nước vẫn đang được bồi đắp bởi những lựa chọn đầy tự trọng của người trẻ. Sự dấn thân lúc này hiện hữu sắc nét qua từng tấm di ảnh được phục dựng, trong những thước phim hướng về nguồn cội và cả nhịp bước đanh thép nơi thao trường nắng gió.
Lịch sử không chỉ để ghi nhớ, mà là để sống cùng và tiếp biến. Bằng việc đưa tri thức thành hành động, đưa lòng biết ơn thành động lực, thế hệ hôm nay đang định hình nên một tầm vóc mới cho Tổ quốc. Hành trình ấy sẽ còn vươn xa, chừng nào mỗi chúng ta vẫn không ngừng học tập, làm việc và ý thức rõ ràng hơn về trách nhiệm của mình với sự phát triển chung của dân tộc.
Nhân kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), những câu chuyện kể về hành trình “thắp lửa” chính là sự hồi đáp đầy tự hào trước thế hệ cha anh. Không chỉ dừng lại ở một dấu mốc, ngọn lửa ấy sẽ còn được nuôi dưỡng bởi những “gạch nối” trẻ tuổi - những người đang dùng tâm huyết để giữ cho dòng chảy dân tộc mãi trường tồn, khẳng định vị thế của một Việt Nam năng động, sáng tạo và chủ động hội nhập cùng dòng chảy phát triển của thế giới.
TCSX: Lê Vượng - Thuỳ Dương - Ngọc Linh
Nội dung: Hà Chi - Phương Linh - Mai Linh - Thanh Huyền
Thiết kế: Hà Anh - Nguyễn Ngân

2 hours ago
1







