Warning: session_start(): open(/home/obslnetp/public_html/src/var/sessions/sess_8693907dedcf6b8ab84255d6cde5ec11, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59

Warning: session_start(): Failed to read session data: files (path: /home/obslnetp/public_html/src/var/sessions) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59
Thái Hòa đã đúng - Tin Tức Cập Nhật Nhanh

Thái Hòa đã đúng

10 hours ago 2
Quảng Cáo

0943778078

TPO - Phòng vé mùa 30/4-1/5 cho thấy thực tế danh xưng bảo chứng phòng vé không còn là tấm khiên đảm bảo thành công. Sự hụt hơi của Thái Hòa, diễn biến khó lường của thị trường cho thấy không còn vùng cấm cho diễn viên trăm tỷ trong cuộc đua cam go.

Trong cuộc phỏng vấn với Tiền Phong, Thái Hòa thẳng thắn phủ nhận việc bị gắn với danh xưng “bảo chứng phòng vé”, cho rằng: “Tôi đâu phải gương mặt miễn có mình là phim được 100 tỷ đồng”.

Và Thái Hòa đã đúng, khi nhảy vào cuộc đua phim Việt 30/4 chen chúc, dẫn đến việc Anh hùng chỉ thu hơn 37 tỷ đồng sau 10 ngày, dù chất lượng được đánh giá cao.

Ngay từ trước khi Anh hùng ra rạp, anh chủ động giữ khoảng cách với những kỳ vọng mà thị trường và truyền thông thường áp lên các gương mặt quen thuộc, đặc biệt là khái niệm “ngôi sao trăm tỷ”.

Điều này phản ánh rõ thực tế của thị trường. Ngay cả những gương mặt từng được xem là ngôi sao trăm tỷ không nằm ngoài quy luật đào thải. Không còn vùng an toàn hay “vùng cấm” nào cho những cú ngã ngựa ngoài phòng vé.

Thái Hòa đã đúng?

Trở lại cuộc đua gay cấn với Anh hùng, Thái Hòa tiếp tục đào sâu vào thế mạnh diễn xuất nội tâm, lần này là một vai diễn bị dồn đến tận cùng lựa chọn. Anh hóa thân thành Hùng, người cha đơn thân đứng giữa lằn ranh nghiệt ngã: cứu con hay chấp nhận trở thành kẻ tội đồ. Cùng Tuấn (Võ Tấn Phát), đồng nghiệp cùng hãng taxi, Hùng lao vào phi vụ lừa đảo từ thiện tiền tỷ với hy vọng giành lại sự sống cho con gái đang suy gan.

Đây là kiểu vai mà Thái Hòa đã chứng minh được bản lĩnh trong suốt nhiều năm qua, nặng ký, nhiều lớp lang và đòi hỏi chiều sâu tâm lý. Không nhiều diễn viên có thể khiến một kẻ lừa đảo tiền tỷ trở nên thuyết phục đến vậy trong suốt hơn hai giờ phim, khi nhân vật phải đi qua hàng loạt cung bậc cảm xúc, từ hy vọng le lói, đến xấu hổ, đau đớn vì thương con rồi tủi nhục trước số phận.

Nhưng chính khi đứng trước một vai diễn như vậy, Thái Hòa lại không đặt niềm tin vào “sức nặng” của tên tuổi. Ngay từ khi đọc kịch bản, anh đã nhìn thấy đây là một dự án khó: không dễ tiếp cận số đông, không đi theo bất kỳ công thức thành công quen thuộc nào, và đặc biệt là không có lợi thế từ một dàn diễn viên mang tính “thần tượng phòng vé”.

“Tôi không nghĩ diễn viên cứ có tên tuổi thì người ta sẽ mua vé. Thực tế từ trước đến giờ, mọi người cũng thấy rồi, điều đó không phải lúc nào cũng đúng. Tôi từng tham gia những bộ phim thành công như Để Mai tính, khán giả đến rạp rất đông. Nhưng sau đó vẫn có những phim không được đón nhận như kỳ vọng, dẫn đến thua lỗ. Nên tôi không phải kiểu diễn viên mà cứ xuất hiện là khán giả tự động mua vé, điều đó không đúng với tôi”, Thái Hòa nói.

Dù sở hữu gia tài điện ảnh đáng kể với nhiều tác phẩm ăn khách, Thái Hòa không xem mình đang ở đỉnh cao. Với anh, nếu thực sự chạm tới giới hạn ấy, có lẽ anh đã dừng lại. “Với tôi, hấp lực của diễn xuất là việc luôn còn điều chưa biết, còn điều để khám phá, còn nhân vật để hiểu sâu hơn. Nó không phải là đạt tới một đỉnh nào đó, mà là luôn thấy mình chưa đủ, còn muốn đi tiếp”, Thái Hòa nói.

Theo anh, sức hút lớn nhất của nghề nằm ở cơ hội được sống trong nhiều thân phận khác nhau, trải nghiệm những đời sống và cảm xúc mà đời thường không thể chạm tới.

Ở góc nhìn này, có thể thấy “nỗi lo” của Thái Hòa không phải là sự thiếu tự tin, mà là sự tỉnh táo nghề nghiệp. Anh ý thức rất rõ rằng thị trường đã thay đổi, và việc gắn một diễn viên với danh xưng “trăm tỷ” hay “bảo chứng phòng vé” chỉ mang tính tương đối, thậm chí có phần ảo tưởng.

Dù sở hữu một gia tài điện ảnh đáng kể, Thái Hòa không xem mình đang ở đỉnh cao. “Với tôi, nếu thực sự chạm tới giới hạn ấy, có lẽ tôi đã dừng lại. Hấp lực của diễn xuất là việc luôn còn điều chưa biết, còn điều để khám phá, còn nhân vật để hiểu sâu hơn. Nó không phải là đạt tới một đỉnh nào đó, mà là luôn thấy mình chưa đủ, còn muốn đi tiếp”, anh chia sẻ.

Từ góc nhìn đó, nam diễn viên một lần nữa bác bỏ quan niệm ngôi sao có thể nắm phần thắng khi phim ra rạp. Đối diện với một dự án phát hành dịp lễ, cạnh tranh trực tiếp với nhiều đạo diễn, diễn viên đình đám, anh thẳng thắn thừa nhận áp lực là điều không tránh khỏi.

“Điều tôi thấy thiết thực nhất và cũng là thứ mình kiểm soát được, đó là tập trung làm tốt vai diễn của mình. Còn chuyện doanh thu không thể can thiệp hay quyết định được. Câu chuyện diễn viên này, diễn viên kia là bảo chứng theo tôi không hoàn toàn đúng. Bản thân bộ phim mới là yếu tố quyết định, và quan trọng hơn là chính nhân vật trong phim. Tôi chưa bao giờ là kiểu diễn viên mà chỉ cần xuất hiện là chắc chắn thành công. Ngay cả những ngôi sao lớn ở Hollywood, nếu phim không hay thì vẫn có thể lỗ như thường”, Thái Hòa nhận định với Tiền Phong.

Tiếc cho Anh hùng

Không chỉ Thái Hòa tâm tư với sự trở lại của mình, giới chuyên môn và khán giả cũng tiếc cho bộ phim của đạo diễn Võ Thạch Thảo. Vai Hùng trong Anh hùng có thể xem là một trong những vai diễn nặng đô nhất trong sự nghiệp của Thái Hòa. Nhân vật không đơn thuần là một người cha đáng thương, mà là một con người đứng giữa ranh giới mong manh của đúng - sai, thiện - ác.

Ở nửa đầu phim, Hùng thậm chí có thể khiến khán giả khó chịu bởi sự tinh ranh, thao túng và những quyết định đầy toan tính. Nhưng càng về sau, lớp vỏ đó dần bóc tách để lộ ra một con người bị dồn ép đến tận cùng.

Sự chuyển biến tâm lý của nhân vật trở thành trục chính cho toàn bộ bộ phim. Kịch bản của đạo diễn Võ Thạch Thảo mang tính thời sự rõ nét khi khai thác câu chuyện lừa đảo từ thiện, vấn đề từng gây nhiều tranh cãi trong đời sống xã hội. Không chỉ dừng ở một câu chuyện gia đình, phim còn mở rộng ra những cuộc chiến truyền thông trên mạng xã hội, nơi danh tiếng có thể bị phá hủy chỉ bằng vài dòng trạng thái, và lòng tin của công chúng trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Không đi theo lối mòn của những bộ phim gia đình thiên về tiếng cười hay bi kịch dễ đoán, Anh hùng chọn cách tiếp cận gai góc hơn. Phim đặt nhân vật vào tâm bão của một vụ bê bối, buộc họ phải đối diện với cả pháp luật, dư luận và chính lương tâm của mình. Ở khía cạnh này, tác phẩm đã vượt ra khỏi khuôn khổ một bộ phim gia đình thông thường để trở thành một phim giật gân tâm lý đáng suy ngẫm.

Kịch bản có chiều sâu, dàn diễn viên thực lực, cùng một câu chuyện mang tính thời sự, tất cả những yếu tố đó lẽ ra có thể giúp Anh hùng đạt được một vị trí tốt hơn trên đường đua phòng vé. Tuy nhiên, thực tế lại không diễn ra như kỳ vọng.

Sau kỳ nghỉ lễ, phim dừng ở mức doanh thu khoảng 33 tỷ đồng, một con số không quá thấp, nhưng cũng không đủ để tạo nên cú bứt phá trong một mùa phim cạnh tranh khốc liệt. Đáng nói hơn, đây không phải là trường hợp cá biệt.

Mùa phim năm nay cho thấy một xu hướng rõ ràng, các dòng phim kinh dị và giải trí thương mại tiếp tục chiếm ưu thế, trong khi những tác phẩm mang màu sắc tâm lý - xã hội, dù có chất lượng tốt, vẫn gặp khó khăn trong việc tiếp cận số đông khán giả.

Ở góc độ này, sự “thiếu may mắn” của Anh hùng không chỉ đến từ nội tại bộ phim, mà còn từ bối cảnh phát hành. Khi phải cạnh tranh trực tiếp với nhiều tác phẩm cùng thời điểm, mỗi bộ phim đều bị chia nhỏ lượng khán giả tiềm năng. Những tác phẩm không thuộc dòng giải trí dễ tiếp cận càng gặp bất lợi.

Nhưng nếu nhìn sâu hơn, câu chuyện của Anh hùng lại càng củng cố cho nhận định của Thái Hòa. Bộ phim không thất bại vì thiếu ngôi sao, bởi chính anh là một trong những diễn viên giàu nội lực nhất hiện nay, mà bởi những yếu tố nằm ngoài phạm vi của “danh tiếng cá nhân”.

Nói cách khác, Anh hùng là minh chứng rõ cho việc vai diễn xuất sắc không đồng nghĩa với thành công thương mại. Từ đây, câu chuyện không còn dừng lại ở một bộ phim, mà mở rộng ra toàn bộ cục diện của mùa phim năm nay.

Hàng loạt đạo diễn, diễn viên trăm tỷ đã ngã ngựa

Từ trường hợp của Anh hùng, bức tranh lớn hơn dần hiện ra ở mùa phim 30/4-1/5. Thị trường năm nay chứng kiến sự hụt hơi của hàng loạt dự án quy tụ dàn diễn viên từng được xem là “trăm tỷ”.

Đáng chú ý nhất là Đại tiệc trăng máu 8 của đạo diễn Phan Gia Nhật Linh. Đây được xem là dự án quy mô lớn nhất mùa phim, không chỉ vì kinh phí sản xuất mà còn bởi dàn diễn viên hạng A góp mặt, trong đó có những cái tên quen thuộc như Vân Sơn, Hứa Vĩ Văn, Lê Khánh, Liên Bỉnh Phát, Hồng Ánh... cùng dàn cameo "xịn" như Trấn Thành, Kaity Nguyễn... những gương mặt từng góp phần tạo nên nhiều tác phẩm ăn khách.

Phim còn có lợi thế khi được làm lại từ One Cut of the Dead, hiện tượng phòng vé toàn cầu của Nhật Bản. Với phiên bản Việt hóa, ê-kíp lựa chọn đặt câu chuyện trong bối cảnh ngành công nghiệp điện ảnh nội địa, tạo nên lớp nghĩa giễu nhại mang tính nghề nghiệp.

Ở giai đoạn đầu, bộ phim ghi nhận lượng vé đặt trước cao, cho thấy sức hút từ dàn diễn viên và chiến lược truyền thông. Tuy nhiên, khi bước vào cuộc đua chính thức, phim nhanh chóng hụt hơi. Chất hài mang tính thiên về chuyên môn khiến tác phẩm trở nên kén khán giả hơn so với các phim giải trí đại chúng.

Bên cạnh đó, tỉ lệ suất chiếu không cao cũng ảnh hưởng đáng kể đến khả năng tiếp cận khán giả. Từ vị thế một ứng viên nặng ký, Đại tiệc trăng máu 8 dần tụt xuống nhóm dưới và hiện chỉ xếp khoảng vị trí thứ 4, với doanh thu dự kiến khoảng 40 tỷ đồng, kết quả khó có thể xem là thành công.

Mức doanh thu trên đánh dấu cú ngã ngựa của hàng loạt diễn viên trăm tỷ.

Trùm sò của đạo diễn Đức Thịnh lại rơi vào tình thế còn khó khăn hơn khi gần như đội sổ phòng vé. Điều này không nằm ngoài dự đoán ban đầu của giới chuyên môn, nhưng vẫn cho thấy rõ sự khắc nghiệt của thị trường.

Điều đáng chú ý là Đức Thịnh từng có một chuỗi thành công ấn tượng với các dự án như Taxi, em tên gì?, Siêu sao siêu ngố, Trạng Quỳnh. Tuy nhiên, anh cũng từng trải qua cú hụt chân với Người cần quên phải nhớ, bộ phim đầu tư lớn nhưng doanh thu không đạt kỳ vọng. Việc Trùm sò tiếp tục không thành công cho thấy chuỗi “bảo chứng” đó không còn hiệu lực.

Những cú ngã ngựa của mùa phim Việt 30/4-1/5 cho thấy danh tiếng của diễn viên không còn là yếu tố quyết định. Khán giả vẫn nhận diện các ngôi sao, nhưng thành công của bộ phim phụ thuộc quá nhiều yếu tố chi phối.

Read Entire Article