Quảng Cáo
0943778078
Cuộc chiến với Iran đang đẩy Tổng thống Donald Trump vào thế khó khi các biện pháp gây sức ép chưa thể buộc Tehran xuống thang, trong khi xung đột kéo dài khiến giá năng lượng tăng cao và sức ép chính trị trong nước ngày càng lớn.
Lựa chọn của ông Trump trong cuộc chiến Iran được cho là ngày càng hạn hẹp. Ảnh minh họa: CVL Press
Theo một bài bình luận trên Daily Camera, Nhà Trắng hiện đứng trước ba lựa chọn: kéo dài chiến sự bằng các đòn tấn công hạn chế, chấp nhận một thỏa thuận có lợi cho Iran hoặc leo thang mạnh mẽ - kịch bản cuối cùng có thể kéo Mỹ vào một cuộc chiến nguy hiểm và khó lường.
Cây bút bình luận Tom Thomas - một cựu quân nhân - cho rằng, việc ông Trump phát động cuộc tấn công nhằm vào Iran là một bước đi liều lĩnh và thiếu thận trọng. Giờ đây các lựa chọn của ông Trump ngày càng bị thu hẹp.
Bất chấp những tuyên bố của Bộ Chiến tranh Mỹ, Iran vẫn duy trì một năng lực quân sự đáng kể. Dù Mỹ đã triển khai các chiến dịch quân sự hiệu quả và phải trả giá lớn về nhân lực, tiền bạc cùng nguồn lực, Tehran nhiều khả năng vẫn giữ được ít nhất ba loại năng lực quan trọng.
Thứ nhất, nhờ lợi thế địa lý, Iran vẫn có khả năng gây gián đoạn hoạt động tại eo biển Hormuz. Chỉ cần nguy cơ đối với các tàu chở dầu tăng lên, chi phí bảo hiểm vận tải biển cũng có thể trở nên quá cao do các điều khoản loại trừ rủi ro chiến tranh.
Thứ hai, Iran vẫn có thể sử dụng tên lửa và máy bay không người lái để tấn công các đồng minh của Mỹ trong khu vực. Điều này có thể khiến các quốc gia đồng minh do dự trước việc tiếp tục ủng hộ Washington nếu Mỹ mở rộng chiến dịch quân sự.
Một thay đổi lớn trong “bài toán kinh tế” của chiến tranh hiện đại là các UAV ngày càng chính xác nhưng có chi phí thấp. Một chiếc UAV được phóng đi có thể rẻ hơn rất nhiều so với mức thiệt hại mà nó gây ra, thậm chí rẻ hơn đáng kể so với tên lửa dùng để bắn hạ nó.
Thứ ba, dù Iran đã bị chỉ trích trong nhiều thập kỷ vì hỗ trợ các lực lượng sử dụng bạo lực, Tehran vẫn có thể đưa ra một số lập luận giúp họ chiếm ưu thế về mặt đạo lý.
Iran từng tuyên bố từ bỏ kế hoạch chế tạo vũ khí hạt nhân và tuân thủ Thỏa thuận hạt nhân năm 2015, còn gọi là Kế hoạch Hành động Toàn diện Chung (JCPOA), trong thời gian thỏa thuận còn hiệu lực.
Theo tác giả, trong cuộc xung đột hiện nay, Israel và Mỹ là các bên chủ động tấn công. Nhiều quốc gia phụ thuộc vào nguồn dầu mỏ không kém Mỹ, nhưng phản ứng của họ vẫn khá dè dặt trước tình hình mới. Đồng thời, vẫn chưa rõ yếu tố tôn giáo có thể tác động như thế nào đến chiến trường cũng như đời sống chính trị tại Iran.
Iran hiện dường như đang chịu sự chi phối mạnh hơn của giới quân sự, sau khi Mỹ loại bỏ những nhân vật được xem là có khả năng kế thừa quyền lực tôn giáo.
Chính bộ máy lãnh đạo này đã tiến hành các biện pháp trấn áp khắc nghiệt đối với người dân Iran trong thời gian qua.
Theo cây bút Tom Thomas, ông Trump đã làm suy yếu JCPOA, ra lệnh tấn công các cơ sở hạt nhân của Iran và loại bỏ tầng lớp lãnh đạo của nước này trong lúc các cuộc đàm phán vẫn đang diễn ra.
Những hành động đó khiến giới lãnh đạo Iran ngày càng mất lòng tin vào Mỹ và ít sẵn sàng chấp nhận một thỏa thuận. Dù nền kinh tế Iran chịu tổn thất do lệnh phong tỏa của Mỹ, tác giả cho rằng chính quyền Tehran có thể đủ cứng rắn để tiếp tục chịu đựng sức ép.
Trong mắt Iran, Mỹ vẫn là “Đại Satan”.
Tác giả nhận định chính trị nội bộ Mỹ, chứ không phải quyền tự quyết của Iran, ảnh hưởng của Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu, nguy cơ Iran sở hữu vũ khí hạt nhân hay năng lực tên lửa và UAV của Tehran, mới là yếu tố đang chi phối các quyết định của ông Trump.
Việc eo biển Hormuz tiếp tục bị phong tỏa đang đẩy giá nhiên liệu và phân bón lên cao. Ngay cả những người ủng hộ trung thành của phong trào MAGA cũng bắt đầu cảm nhận sức ép kinh tế, trong khi mức độ ủng hộ dành cho ông Trump có dấu hiệu suy giảm.
Theo cây bút Tom Thomas, cuộc xung đột với Iran ban đầu được kỳ vọng sẽ làm lu mờ những tranh cãi trong nước liên quan đến cơ quan nhập cư ICE và hồ sơ Epstein. Tuy nhiên, chiến sự đã trở thành một cuộc khủng hoảng lớn, có thể gây bất lợi cho đảng Cộng hòa trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ.
Tác giả cho rằng ông Trump đã tự đẩy Mỹ vào thế khó và hiện chỉ còn ba lựa chọn.
Lựa chọn thứ nhất, kéo dài thời gian bằng các tuyên bố về những thỏa thuận sắp đạt được, sau đó rút lại hoặc điều chỉnh, kết hợp với các đòn tấn công hạn chế. Mục tiêu là thuyết phục công chúng rằng giá dầu sẽ không tăng lâu dài và cuộc chiến cuối cùng sẽ đem lại kết quả tích cực.
Tuy nhiên, cách tiếp cận này không giải quyết được xung đột và đang dần mất hiệu quả về mặt chính trị.
Lựa chọn thứ hai, đạt một thỏa thuận với Iran. Nhưng để Tehran chấp nhận, thỏa thuận có thể phải đem lại lợi ích rất lớn cho Iran. Ông Trump cũng sẽ phải kiềm chế Israel.
Theo tác giả, trong bối cảnh cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ đang đến gần, cái giá chính trị của một thỏa thuận như vậy có thể quá lớn đối với ông Trump. Sau tháng 11, áp lực chính trị có thể giảm xuống và Iran có thể nhận ra điều này.
Lựa chọn thứ ba, leo thang chiến tranh ở quy mô lớn.
Ông Tom Thomas cho rằng, ông Trump khó có thể xây dựng một liên minh quốc tế mạnh như chính quyền Tổng thống George H.W. Bush từng làm trong Chiến tranh Vùng Vịnh. Khi đó, Mỹ và Israel có thể phải hành động gần như đơn độc.
Theo bài bình luận, Washington có thể lựa chọn triển khai một lực lượng bộ binh quy mô lớn để kiểm soát ít nhất khu vực ven biển Iran. Tuy nhiên, tác giả nghi ngờ ngay cả Quốc hội Mỹ hiện nay cũng không thể chấp nhận một chiến dịch như vậy trong thời gian dài.
Khả năng còn lại là sử dụng vũ khí hạt nhân.
Ông Tom Thomas kết luận rằng, một nhà lãnh đạo hành động theo lý trí có thể sẽ chọn phương án đầu tiên, kéo dài và kiểm soát xung đột cho đến sau cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ, rồi mới cân nhắc một thỏa thuận với Iran.
Theo ông, ngay cả Tổng thống Trump có lẽ cũng không đủ liều lĩnh để lựa chọn một con đường nguy hiểm hơn.







