Quảng Cáo
0943778078
Thứ tư, 18/3/2026, 21:00 (GMT+7)
Từ những ngày mới cưới, tôi không hào hứng gần chồng nhưng không dám nói, sợ anh nghĩ tôi không yêu, hơn hết là sợ anh chán rồi bỏ tôi.
Tôi và chồng kết hôn gần ba năm, cuộc sống nhìn ngoài khá ổn định. Anh đi làm giờ hành chính, tôi cũng vậy. Buổi sáng hai vợ chồng dậy sớm chuẩn bị đồ cá nhân trong ngày, tối về cùng ăn cơm, xem tivi rồi đi ngủ. Mọi thứ cứ lặp lại đều đặn như thế. Chỉ có một điều tôi đã giấu suốt thời gian qua, bản thân không có cảm giác hay ham muốn khi gần gũi chồng.
Từ những ngày đầu sau cưới, tôi không hào hứng gần chồng nhưng không dám nói. Tôi sợ anh buồn, nghĩ tôi không yêu anh, hơn hết là sợ anh chán rồi rời bỏ tôi. Vì vậy, mỗi lần gần gũi, tôi đều phải giả vờ như mình cũng có cảm xúc, hào hứng như anh. Tôi nghĩ chỉ cần cố gắng một thời gian, mọi thứ rồi sẽ khác. Hóa ra không phải, càng ngày tôi càng thấy mệt mỏi.
Sau một ngày đi làm, tôi về lo cơm nước, dọn dẹp nhà cửa, đến tối khi anh muốn gần gũi, tôi lại thấy áp lực. Nhiều hôm tôi viện cớ buồn ngủ, có hôm nói mệt, có hôm cố gắng chiều anh cho xong. Tôi biết anh dần nhận ra sự lạnh nhạt của vợ nhưng tôi vẫn im lặng. Cách đây vài ngày, anh chủ động muốn gần gũi như mọi lần. Tôi lại từ chối vì mệt và buồn ngủ. Lần này anh không bỏ qua, hỏi thẳng tôi có chuyện gì, tại sao lại như vậy suốt mấy tháng nay. Tôi không thể giấu nữa, nói hết tất cả với chồng. Anh nghe xong không giận dữ, không trách móc, chỉ thấy sự thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt anh.
Từ hôm đó đến giờ, không khí trong nhà tôi trở nên nặng nề. Chúng tôi vẫn sinh hoạt như bình thường, ăn cơm cùng nhau, nói chuyện, nhưng giữa hai người có một khoảng cách vô hình. Tôi cũng không hiểu bản thân bị làm sao. Tôi vẫn quan tâm anh, lo cho anh từng bữa ăn giấc ngủ, riêng chuyện gần gũi lại không thể có cảm xúc. Tôi không biết phải làm gì để cải thiện, liệu hôn nhân của chúng tôi sẽ đi về đâu. Mong được các bạn chia sẻ.
Quỳnh Hoa







