Đứng nép góc quán, người đàn ông ngăm ngăm, dáng nhỏ nhắn, áo quần hơi cũ nhưng thẳng nếp, phảng phất chút sang trọng xưa cũ. Không hẳn chuyên nghiệp như ca sĩ trên sân khấu, nhưng giọng ông đầy, tròn vành rõ chữ, quyện trong tiếng guitar điêu luyện. À, không, là đôi tay ông nhẹ nhàng ve vuốt cây guitar, cứ thế giai điệu tuôn tràn, còn giọng hát của ông như lời tự sự, chứ không phải ông đang biểu diễn… Đôi lúc ông nhắm mắt lim dim như nhâm nhi từng nốt nhạc, ca từ. Ông hát bằng cả cơ thể, như cho chính mình, như ông phải thở, chứ không để phục vụ ai cả…
Nhiều người cảm thấy thú vị với kiểu hát của ông. Nó không giống như kiểu mấy thanh niên hát - bán kẹo kéo, mấy đôi vợ chồng đi xin bằng cách hát - đàn điện bình ắc-quy, hay kiểu mấy tay kéo đàn giữa phố - đặt cái mũ góp tiền kiểu bên châu Âu… Ông hát mộc với chiếc guitar cũ bóng, nghe nói mua từ lúc chưa đầy hai mươi tuổi, bằng tiền làm thuê cả năm trời… Ông đàn và hát vì cần phải thế, nếu không thì chẳng biết làm gì, hoặc chết. Ông thật khác thường, cái khác thường của phẩm chất nghệ sĩ. Ông tên là Bảy Hát. Hình như ông có tên cúng cơm nhưng ông hát suốt, ngày ngày, nên cái biểu hiện nhiều nhất của ông đã thành "chết" tên. Nhiều người gọi là Bảy Mát, ông cũng tỏ ra bình thường; đa số gọi theo biệt danh này. Ở xứ tôi, chữ "mát" được hiểu ở nghĩa cấp độ nhẹ hơn là "khùng", "điên". Ví như dân quê tôi hay trìu mến gọi mấy anh làm thơ là "thi sĩ mát"…
Chẳng ai biết tối về ông ngủ ở đâu. Người thì nói ông ở nhà trọ, kẻ thì bảo ông ở tít trên quê, có tay tỏ ra am hiểu: nhà Bảy Hát khá lớn, ở ngay trong thành phố này; thế nhưng khi hỏi dồn địa chỉ thì… "nghe người ta nói thế"… Chắp nối thông tin, tôi biết ông từng đôi lần có vợ nhưng rồi đều nhẹ nhàng chia tay… Giờ ông sống một mình, có một con do vợ cũ nuôi. Thỉnh thoảng ông ghé hiệu sách chỉ để săn sách về âm nhạc, ghé tiệm internet để tìm tải nhạc và các thông tin liên quan âm nhạc. Nghe nói ông có phổ thơ, sáng tác nhạc nhưng chỉ để một mình hát. Đời ông chỉ toàn lang thang với âm nhạc…
Vốn là bạn học, ông bạn cùng bàn tha thiết mời mấy lần, Bảy Hát mới ghé ngồi cầm ly bia. Rời cây đàn và bài hát, ông có vẻ khá lạc lõng, nói năng rời rạc. Ông nói mình uống ít, bởi đàn hát đã là bia rượu của mình. Ông bạn hỏi sao không kiếm vợ khác, Bảy Hát nói không có thời gian, không muốn bị ràng buộc, đời mình không thiếu thốn gì nên không lấy vợ nữa… Một người "phỏng vấn": Nếu người ta không muốn nghe thì ông có hát? Ông cười nhẹ: Mình đi nơi khác hát, mà người đuổi ít lắm… Đúng một ly bia, ông đứng lên ôm đàn đi nơi khác, chỗ này ông đã hát đủ rồi, ông đi tìm người nghe mới...
Trong men bia, ông bạn tôi tỏ vẻ thèm thuồng cách sống tự do của Bảy Hát. Nhưng rồi chính ông lại tư lự: mình chẳng đam mê gì đến đầu đến đũa, mình không dám sánh với Bảy Hát… Hình như trong tâm khảm bất kỳ người đàn ông nào cũng khao khát một khoảng trời riêng biệt, không bị thói đời ràng buộc. Với âm nhạc, Bảy Hát đã có một điểm tựa tin cậy để sống tự tại trên đời. Cây đàn trên vai, ông vừa đi vừa lẩm nhẩm một khúc riêng mình…

13 hours ago
4



