Nhấc Bút Lên Trong Đêm Cô Đơn: Những cảm xúc lơ lửng của tuổi trưởng thành

1 hour ago 5
Quảng Cáo

0943778078

Hải Phong - Ảnh tổng hợp từ nhiều nguồn

14/06/2026 13:00

HHTO - Cuốn sách "Nhấc Bút Lên Trong Đêm Cô Đơn" truyền đi một thông điệp đẹp đẽ: Vào một đêm cô đơn, hãy thử cầm bút lên và viết. Bạn có thể viết chỉ một câu cũng được. Viết ra những điều còn chất chứa trong lòng như một cuộc đối thoại với chính bản thân mình.

Sau khi thành danh và được đông đảo độc giả biết đến qua bộ đôi Dám Bị GhétDám Hạnh Phúc, những cuốn sách khuyến khích con người sống can đảm trước sự đánh giá của người khác, tác giả Fumitake Koga lại chọn một cách viết khác hẳn, một cuốn sách rất đỗi dịu dàng cho những ai còn nhiều điều bộn bề trong lòng và chẳng thể đủ sức nói ra điều mình nghĩ. Nhấc Bút Lên Trong Đêm Cô Đơn bắt đầu câu chuyện bằng việc kể về Takojiro, một chú bạch tuộc học ở “Trường cấp hai dưới biển”.

nhac-but-4.jpg Nhân vật chính của cuốn sách là một chú bạch tuộc.

Cậu không giỏi học hành, không giỏi thể thao, không thấy mình thuộc về lớp học. Cậu bị cô lập giữa những sinh vật biển khác, mang trong mình thứ cô đơn không ầm ĩ: Dù ở giữa đám đông, trong lòng cậu bạch tuộc lại có quá nhiều điều không biết nói với ai, nói bằng cách nào, và nói ra rồi liệu có bị xem là kỳ quặc không.

Từ cuộc gặp với một chú ốc mượn hồn, Takojiro bắt đầu viết nhật ký. Một trong những hình ảnh ẩn dụ đẹp nhất của Nhấc Bút Lên Trong Đêm Cô Đơn là “bong bóng chưa thành lời”. Đó là những cảm xúc đã xuất hiện, đã va vào ta, đã làm ta khó chịu hoặc buồn bã, nhưng vẫn chưa có tên. Chúng sẽ lơ lửng trong đầu như bọt nước. Chạm vào thì vỡ. Bỏ mặc thì cứ nổi lên, hết đợt này đến đợt khác.

nhac-but-8.jpg Takojiro luôn vật lộn với những cảm xúc chưa nói thành lời.

Mở đầu cuốn sách, tác giả đã đặt ra một câu hỏi tưởng chừng dễ trả lời: “Nghĩ” và “suy nghĩ” khác nhau ở đâu? Có những đêm, trong đầu bạn chứa chất đầy những mảnh vụn: Một câu nói của bạn bè, một ánh mắt trong lớp, một tin nhắn không được trả lời, một lần bị bỏ lại một mình ở cuộc hẹn. Ta nghĩ về chúng rất nhiều, đến mức mệt rã rời. Nhưng càng nghĩ ta lại càng rối. Tất cả là bởi vì những điều bộn bề ấy mới chỉ là cảm giác, chưa thành suy nghĩ.

nhac-but-1.jpg Viết nhật ký là cách để chúng ta lắng nghe chính mình.

Đây cũng là lý do Koga tiếp tục nói về khoảng cách giữa “nghĩ” và “nói”. Khi cậu bạch tuộc nhận ra có thể biến những “bong bóng chưa kịp thành lời” thành lời nói để trao cho một ai đó, cậu thấy thật nhẹ nhõm làm sao. Cậu nhận ra đây là lần đầu tiên có thể nói chuyện với ai đó mà kể ra hết được mọi thứ khúc mắc trong lòng, và chú làm được điều đó là nhờ có chú ốc mượn hồn kiên nhẫn chờ đợi, lắng nghe một cách kỹ càng.

nhac-but-3.jpg Không có câu chữ, cảm xúc dễ biến thành im lặng. Im lặng lâu quá, nó liền biến thành cô đơn.

Nhưng chẳng phải lúc nào bạn cũng có thể tìm được ai đó kiên nhẫn với mình tới vậy. Và câu trả lời của chú ốc mượn hồn thật đơn giản: Những lúc không có ai để tâm sự, cứ bộc bạch với chính mình là được. Một trong những phương cách đối thoại với bản thân tốt nhất chính là viết nhật ký. Nhấc Bút Lên Trong Đêm Cô Đơn chạm đến một sự thật: Con người nhiều khi buồn đau không chỉ vì điều đã xảy ra, mà còn vì không biết kể lại nỗi đau ấy bằng ngôn ngữ nào. Không có câu chữ, cảm xúc dễ biến thành im lặng. Im lặng lâu quá, nó liền biến thành cô đơn.

Cuốn sách truyền đi một thông điệp đẹp đẽ và chữa lành: vào một đêm cô đơn, hãy thử cầm bút lên và viết. Bạn có thể viết chỉ một câu cũng được. Viết ra những điều còn chất chứa trong lòng như một cuộc đối thoại với chính bản thân mình.

Và đôi khi, thế đã là đủ rồi.

qc.jpg
Read Entire Article