Nhà phải là nơi tràn đầy tiếng cười và là nơi để trở về

1 hour ago 4
Quảng Cáo

0943778078

Sau một lần vấp ngã, điều em quý nhất không phải là mình mạnh mẽ hơn, mà là em học được cách sống cân bằng hơn.

Chào anh,

Nếu anh đang đọc những dòng này vào buổi sáng đầu tuần, em chúc anh có thật nhiều năng lượng. Còn nếu là một buổi tối sau giờ làm, hy vọng hôm nay của anh là một ngày nhẹ nhàng.

Em ngồi trước màn hình khá lâu mới viết được bài này, viết rồi xóa, xóa rồi lại viết. Em nghĩ thôi thì cứ kể về mình như đang ngồi nói chuyện với một người bạn. Nếu có duyên, biết đâu người đọc được những dòng này lại chính là người em đang tìm.

Em sinh năm 1988, đã ly hôn hơn 5 năm và chưa có em bé. Nhiều người hỏi sao đến giờ vẫn chưa đi thêm bước nữa. Thiệt ra em cũng mong chớ nhưng em nghĩ lấy chồng là chuyện cả đời, chậm một chút cũng được, miễn là gặp đúng người. Còn hơn vì sốt ruột mà nắm nhầm một bàn tay.

Sau một lần vấp ngã, điều em quý nhất không phải là mình mạnh mẽ hơn, mà là em học được cách sống cân bằng hơn. Vui thì cười, buồn thì cho mình thời gian rồi đứng dậy đi tiếp, chứ không để cảm xúc kéo mình đi hoài. Em không trách ai cũng không nghĩ mình đúng hết vì vốn dĩ mọi chuyện xảy ra đều có lý do riêng của nó mà.

Hiện tại cuộc sống của em gọi là ổn. Em có công việc ổn định, dù cũng còn ít khó khăn nhưng em tự lo được cho bản thân và vẫn thấy vui với những gì mình đang có. Nên em không đi tìm một người để lấp đầy khoảng trống hay dựa dẫm. Em vẫn sống tốt một mình, chỉ là em nghĩ nếu có thêm một người cùng đi với mình, quãng đường phía trước chắc sẽ vui hơn.

Em mong người đó cũng có cuộc sống ổn định của riêng mình, biết chăm lo cho bản thân và cho gia đình. Để khi gặp nhau, hai đứa không phải bù đắp những khoảng trống của nhau, mà cùng nhau làm cho cuộc sống ngày càng tốt hơn.

Em luôn thích một mối quan hệ mà cả hai đều độc lập nhưng không độc hành. Mỗi người đều có công việc, mục tiêu riêng nhưng vẫn luôn nhớ quay về cùng nhau ăn một bữa cơm với "mâm cơm tròn".

Có lẽ vì từng té một lần nên điều em mong bây giờ không phải một đám cưới thật lớn. Điều em mong là một "ngôi nhà". Một ngôi nhà mà sau một ngày đi làm, ai cũng muốn trở về.

Ở đó mình được là chính mình.
Có chuyện vui thì cười với nhau.
Có chuyện buồn thì ngồi xổm xuống nói với nhau.
Có lúc mệt thì ngả cái đầu vào vai nhau nghỉ một chút.
Không ai phải gồng lên để trở thành người nhện hết.

Em thích một căn nhà lúc nào cũng có tiếng cười (người ta nói một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ mà). Có những bữa cơm đông đủ. Mỗi người phụ nhau một tay hay một chân gì cũng được. Anh nấu ăn thì em rửa chén, em bận thì anh quét nhà. Không ai hơn ai, không ai mặc định việc nhà là của phụ nữ hay đàn ông và đặc biệt là không giành là "nóc nhà" (cười). Lỡ giận thì mình nói chuyện. Lúc này em mong anh sẽ là người chủ động ngồi xuống phân tích cho em nghe hơn.
Lỡ sai thì mình xin lỗi. Em nghĩ chỉ vậy thôi là đã hạnh phúc lắm rồi.

Có một câu em từng nghe chị bạn nói mà tới giờ vẫn rất thích: "Con cái hạnh phúc chưa chắc có ba mẹ hạnh phúc. Nhưng ba mẹ hạnh phúc, con cái chắc chắn sẽ hạnh phúc". Câu nói đó làm em thay đổi rất nhiều. Ngày trước em cứ nghĩ cha mẹ hy sinh cho con là đủ. Sau này em mới hiểu, điều quý nhất mà ba mẹ có thể cho con chính là nhìn thấy ba mẹ yêu thương và tôn trọng nhau. Con cái lớn lên trong một ngôi nhà có tiếng cười sẽ học được cách yêu thương. Con sẽ biết gia đình là nơi để trở về chứ không phải nơi để trốn chạy.

Có thể nhiều anh đọc tới đây sẽ thấy em đang mơ một gia đình hơi đẹp. Nhưng thật ra em từng gặp những gia đình như vậy ngoài đời rồi. Họ cũng cãi nhau, cũng lo tiền bạc, cũng có những ngày mệt mỏi. Nhưng điều em nhớ nhất là trong căn nhà đó luôn có tiếng cười, ba mẹ nói chuyện với nhau nhẹ nhàng, con cái cũng lớn lên trong sự yêu thương ấy. Em nhìn mà thấy thích và cũng mong sau này nhà mình sẽ được như vậy.

Em sống tình cảm từ nhỏ nên rất coi trọng gia đình, bạn bè rồi cũng sẽ có gia đình riêng, đứa lấy chồng, đứa lấy vợ, đứa bận con nhỏ, đứa đưa ba mẹ đi khám bệnh... Cuối cùng, người ở cạnh mình nhiều nhất vẫn là gia đình. Nên nếu có duyên về chung một nhà, em hy vọng mình sẽ cùng nhau quan tâm ba mẹ hai bên. Không phải vì trách nhiệm, mà vì biết ơn. Ba mẹ đã dành cả tuổi trẻ để nuôi mình khôn lớn. Giờ mình còn khỏe thì cùng nhau chăm sóc ba mẹ được ngày nào hay ngày đó. Em tin khi con cái sống hạnh phúc, ba mẹ cũng sẽ yên lòng hơn rất nhiều.

À, em muốn nói thật thêm một điều, em không mong anh là người hoàn hảo bởi bản thân em cũng còn nhiều thiếu sót. Em chỉ mong sau này nếu có chuyện gì, mình đừng im lặng, đừng hơn thua, đừng buông tay quá dễ. Có chuyện gì, sửa được thì cùng sửa, còn thương thì cùng cố gắng. Vậy thôi.

Nếu anh đọc đến đây, em chỉ có một mong muốn nhỏ. Nếu anh muốn viết thư cho em, đừng cố viết thật hay, văn có cụt ngủn cũng được, ít chữ cũng không sao miễn đó là những lời thật lòng của anh hơn là những câu nói sáo rỗng để tán tỉnh một ai đó.

Cảm ơn anh đã đọc hết những dòng tâm sự này. Biết đâu chừng giữa rất nhiều người ngoài kia, mình lại cùng mong về một ngôi nhà giống nhau.

Nếu vậy, em chờ thư của anh nha.

Độc giả liên hệ qua email henho@vnexpress.net hoặc số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) để được hỗ trợ

  • Họ tên: Trúc
  • Tuổi: 38 tuổi
  • Nghề nghiệp: Văn phòng
  • Nơi ở: Quận Thủ Đức, TP Hồ Chí Minh
  • Giới tính: Nữ
Read Entire Article