Quảng Cáo
0943778078
Hai năm vật lộn, ngôi nhà bị đội vốn lên 3,5 tỷ đồng.
Tôi tình cờ đọc được một chia sẻ của một người làm những căn nhà gỗ giữa núi rừng. Người làm khu nhà gỗ này chia sẻ rằng mất hơn hai năm vật lộn, bị thầu ôm gần 300 triệu đồng, nhà gỗ phát sinh chi phí, công trình kéo dài, mái ngói dột, vách gỗ hở và cuối cùng dự toán từ 1,5 tỷ đồng đội lên 3,5 tỷ đồng.
Đọc đến đó, tôi lại nghĩ về một xu hướng đang nổi lên mấy năm qua: Nhiều người trẻ muốn rời thành phố.
Có người bỏ công việc văn phòng về núi. Có người mua đất ven biển, làm homestay. Có người thuê một mảnh vườn, dựng căn nhà nhỏ rồi trồng rau, nuôi gà. Có người chỉ đơn giản muốn tìm một nơi không có tiếng còi xe, không phải chen chúc trong thang máy và mỗi sáng không cần lao ra đường lúc 7h30.
Căn nhà gỗ chữa lành, khu nghỉ dưỡng hay "nghỉ mát chữa lành" tôi nghe bắt đầu từ các bạn nửa sau 9X và Gen Z, thế hệ 7X-8X của tôi hầu như hiếm khi nghe đến hai từ "chữa lành", lại càng hiếm nghe "bỏ phố về rừng".
Tại sao vậy? Có phải người trẻ ngày nay đang yếu đuối hơn, không chịu được áp lực công việc như thế hệ trước? Hay thực ra họ đang phản ứng với một kiểu cuộc sống mà chính thế hệ trước từng coi là mục tiêu: Học đại học, kiếm một công việc tốt, mua nhà, mua ôtô, thăng chức, kiếm thật nhiều tiền... Đó từng được xem là một con đường khá rõ ràng.
Một căn nhà gỗ giữa núi, một khu vườn nhỏ, tiếng chim buổi sáng, một tách trà buổi chiều nghe có vẻ rất bình thường. Nhưng với một người đã dành nhiều năm sống giữa tiếng xe, email, tin nhắn công việc, những cuộc họp và áp lực phải liên tục chứng minh năng lực, những thứ bình thường ấy lại trở thành một giấc mơ.
Muốn có căn nhà gỗ thơ mộng phải tìm đất, tìm thợ, giám sát công trình, xử lý phát sinh, giải quyết tranh chấp, mất ngủ vì tiền và có khi mất hàng tỷ đồng. Muốn có một homestay giữa núi để sống chậm, có khi phải làm việc 12 tiếng mỗi ngày trong vài năm đầu để kiếm vốn.
Muốn bỏ phố về quê để tìm sự bình yên, nhưng ở quê cũng phải trả tiền điện, tiền ăn, tiền sinh hoạt...
Tôi nghĩ đây cũng là lý do cần thận trọng với trào lưu "bỏ phố về núi", "bỏ việc về biển", "xây nhà giữa thiên nhiên".
Một căn nhà đẹp trên mạng xã hội có thể khiến người khác tưởng rằng chỉ cần rời thành phố là mọi vấn đề sẽ biến mất.
Nhưng nếu nguyên nhân khiến mình mệt mỏi nằm ở công việc, tài chính, các mối quan hệ hoặc chính cảm giác không biết mình muốn gì, thì đổi địa điểm sống chưa chắc giải quyết được.
Nếu cảm giác trống rỗng kéo dài dù đã thay đổi rất nhiều thứ bên ngoài, có lẽ vấn đề nằm sâu hơn bên trong. Những năm gần đây, cùng với các trào lưu bỏ phố về vườn, bỏ phố về rừng... đó là "khủng hoảng hiện sinh".
Tôi không phản đối việc người trẻ tìm một cuộc sống khác. Ngược lại, tôi nghĩ đó là một tín hiệu đáng suy nghĩ. Một thế hệ từng được kỳ vọng phải chạy thật nhanh để thành công đang bắt đầu đặt câu hỏi liệu chạy nhanh như vậy có thực sự khiến họ hạnh phúc hay không?
Nếu bên trong vẫn bất an, chúng ta có thể mang chính sự bất an ấy từ thành phố lên núi, từ căn hộ ra biển, từ văn phòng vào căn nhà gỗ.
Thanh Nguyên








