Người thầy kính yêu: "Thầy mong được làm bạn với con"

1 hour ago 2
Quảng Cáo

0943778078

Trong dòng ký ức xuôi ngược, hình ảnh về một người thầy thân thương hiện lên thật rõ. Đó là thầy Bùi Ngọc Thạch - giáo viên toán. Người thầy mà tôi kính yêu nhất. Biết bao cảm xúc, nỗi nhớ về thầy cứ ùa về trong tim. Thầy không chỉ đơn thuần là người cung cấp tri thức cho học sinh, mà còn là người đã truyền lửa cho tôi, giúp tôi có niềm tin trong cuộc sống.

Câu nói mang sức mạnh vô biên

Ngày còn bé, tôi vốn là một đứa hay mặc cảm, tự ti về thân hình khuyết tật của mình. Thường thì sáng tôi đi học, chiều về nhà, rồi lại vùi đầu vào đống sách mà học, ít tiếp xúc với mọi người xung quanh. Nhưng kể từ ngày tôi đậu vào lớp chuyên của trường cấp III quê tôi - Trường THPT Chợ Gạo (Đồng Tháp) thì mọi thứ với tôi dần thay đổi. Và sự thay đổi đặc biệt nhiều từ khi tôi gặp thầy. Trong 3 năm học, tuy thầy chưa hề dạy lớp tôi một buổi nào nhưng tình cảm mà thầy dành cho tôi thì suốt cả đời này tôi không bao giờ quên.

Tôi biết đến thầy vào một ngày rất có ý nghĩa, 20-11, ngày Nhà giáo Việt Nam. Hôm đó là ngày thứ ba, một người thầy với dáng đi khập khiễng (sau này tôi mới biết do di chứng sốt bại liệt khi thầy còn bé) cùng các anh chị khóa trên đến nhà thăm và trao tặng tôi học bổng tiếp sức đến trường do thầy xây dựng và phụ trách từ nhiều năm nay.

 "Thầy mong được làm bạn với con" - Ảnh 1.

Thầy Bùi Ngọc Thạch chúc mừng tác giả tốt nghiệp đại học. (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Tôi lúc ấy ngỡ ngàng lắm khi gặp thầy vì không biết thầy là ai, cứ gật đầu chào hỏi lễ phép rồi lại cúi mặt xuống do tự ti. Qua nhiều lần thầy bắt chuyện, tôi mới biết là thầy dạy môn toán trong trường tôi. Thầy ăn mặc rất giản dị. Cho đến bây giờ, cái dáng đi ấy và những lời mà thầy nói với tôi vào ngày hôm ấy vẫn in sâu trong tâm trí tôi.

Thầy nắm tay tôi và nói: "Chào con! Thầy rất phục con. Con giỏi lắm. Thầy cũng như con, cũng khiếm khuyết về thể chất, thầy rất vui khi gặp con, mong được làm bạn với con". Xúc cảm của tôi lúc ấy thật khó tả, từ sự ngỡ ngàng, bối rối chuyển thành ngạc nhiên làm tôi suy nghĩ "À, thì ra thầy cũng giống mình" rồi trào dâng thành xúc động mạnh. Bởi từ trước đến giờ chưa ai nói với tôi những lời như vậy cả! Những câu nói đó dường như có sức mạnh vô biên, mang lại cho tôi sự tự tin vì có sự đồng cảm sâu sắc giữa thầy và tôi.

Hành trình làm bạn, làm cha

Sau lần gặp ấy, tôi và thầy bắt đầu làm bạn của nhau, tôi tiếp xúc với thầy nhiều hơn, được thầy kể cho nghe về những câu chuyện hay, ý nghĩa trong cuộc sống và những nỗ lực để thầy vượt qua khó khăn. Tôi cũng nhiều lần tâm sự với thầy, kể cho thầy nghe về ước mơ trong đời của mình là được đi lại bình thường như bao người khác.

Biết được điều đó, thầy đã không ngần ngại tìm mọi cách giúp tôi thực hiện ước mơ. Thầy đã giới thiệu tôi cho Quỹ Ước mơ với mong muốn chữa bệnh cho tôi. Và rồi một ngày, mơ ước của tôi cũng đã đến, khi tôi được giới thiệu cho một bệnh viện ở thành phố. Họ đã đồng ý tiếp nhận và điều trị cho tôi.

 "Thầy mong được làm bạn với con" - Ảnh 2.

Thỉnh thoảng thầy đến thăm gia đình trò. (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Tôi nhớ ngày đó, thầy đã cùng tôi lên thành phố rất sớm, mọi chi phí đi lại thầy đều chi trả. Tôi, gia đình và thầy đều rất vui và tràn ngập hy vọng về một ngày tôi đi đứng bình thường.

Với sự giúp đỡ tận tình của thầy và nhiều người thương yêu tôi, ca mổ thành công như mong ước. Nhưng cơ thể nhỏ bé của tôi lại phụ tôi. Sau ca mổ, tôi mất cảm giác hai chi dưới, mọi sinh hoạt cá nhân tôi đều không tự làm được. Từ đó, tôi chán nản cuộc sống và cảm thấy có một khoảng vô định trong lòng. Lúc đó tôi đau, cha mẹ đau, thầy cũng đau…

Những ngày tháng đó, cũng chính nhờ thầy, người bạn đã đồng hành với tôi, đã động viên tôi, cùng gia đình giúp tôi có lại niềm vui. Dần dần, tôi biết đau khổ cũng không giải quyết được gì nên quyết định đi học lại. Tôi đã nói với thầy là: "Thầy ơi, con muốn về đi học tiếp". Thầy lại một lần nữa bao xe đưa tôi về quê. Tuy tôi đã bỏ lỡ mất 2 tháng học, nhưng thầy, cùng các thầy cô khác trong trường và bạn bè đã nhiệt tình chỉ dạy, giúp tôi bổ sung kiến thức. Cuối cùng, không phụ lòng tất cả, tôi đã hoàn thành tốt năm học của mình.

Sự giúp đỡ của thầy với tôi không dừng lại ở đó. Tôi nhớ khi tôi đậu đại học, nỗi lo nơi ăn chốn ở, chi phí sinh hoạt hằng ngày hiện ra trước mắt. Thầy lại tiếp tục vận động bạn bè, học sinh cũ của thầy, cùng các thầy cô trong trường tổ chức cho tôi buổi tiệc nhỏ, ủng hộ quyên góp cho tôi, tạo niềm tin, truyền sức mạnh cho tôi tiếp tục học.

 "Thầy mong được làm bạn với con" - Ảnh 3.

Lúc thầy Bùi Ngọc Thạch đến trao học bổng cho tác giả. (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Rồi lúc lên đại học, vì hoàn cảnh khó khăn nên tôi không có điều kiện ở nhà trọ gần trường, xin vào ký túc xá thì không tiện vì tôi cần phải có mẹ bên cạnh hỗ trợ. Cũng may là có một vị bác sĩ tốt bụng đã xây một căn nhà nhỏ cho tôi ở tuy xa trường.

Ngày nhận nhà, thầy lại cùng tôi lên thành phố. Để lại trong tôi dấu ấn sâu sắc nhất vào ngày đó là hình ảnh một người thầy, một người khuyết tật chân leo lên chiếc thang khá cao để mắc điện cho ngôi nhà tôi. Tôi đã rơi nước mắt trước cảnh tượng đó. Thầy đã ở lại cả ngày hôm ấy để lo mọi thứ cho tôi. Thầy tôi là thế đó, luôn quan tâm học trò từng li từng tí như người cha chăm sóc cho con.

Thấm thoắt đã nhiều năm trôi qua, tôi cũng đã tốt nghiệp đại học và có công việc ổn định cho riêng mình. Còn thầy tôi vẫn tiếp tục công việc cao cả của mình, giúp tiếp sức cho các học sinh khác có hoàn cảnh khó khăn đến trường… 

Lòng tri ân sâu sắc

Và giờ đây, khi tôi viết những dòng này, thầy tôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một nhà giáo, nghỉ hưu, trở về cuộc sống đời thường. Thầy trò tôi vẫn thường gặp lại, kể nhau nghe về những chuyện thú vị trong cuộc sống.

Từ đáy lòng, tôi mang ơn ngôi Trường THPT Chợ Gạo, nơi đã cho tôi rất nhiều kỷ niệm. Cảm ơn tất cả thầy cô ở mái trường quê hương đã chắp cánh cho con trên bầu trời tri thức. Cảm ơn những năm tháng học trò đầy dư vị ngọt ngào, nồng ấm. Và tôi đặc biệt gửi lòng tri ân sâu sắc đến thầy Bùi Ngọc Thạch, người có một vị trí quan trọng trong trái tim tôi, bên cạnh hình bóng đấng sinh thành.

Read Entire Article