Quảng Cáo
0943778078
Một buổi tối, tôi nghe bố vợ thở dài về việc lương hưu của ông cụ 6 triệu đồng, tháng nào nhiều đám tiệc là coi như hết.
Mỗi lần tôi đưa gia đình về quê vợ, mười lần về thì thấy nhiều lần bữa cơm không đủ các thành viên trong gia đình. Hôm có mẹ vợ thì lại vắng bố vợ vì ông bận đi đám cưới. Hôm có bố vợ thì mẹ vợ đi phụ nấu nướng đám tiệc.
Cá biệt, đám tiệc bây giờ nhiều người cố gắng lựa ngày, tổ chức vào cuối tuần "để nhiều người tiện sắp xếp công việc tham gia" nên cuối tuần ở quê, nếu không có tiệc tùng gì đó thì dường như lại thấy... thiếu thiếu.
Sau khi đọc bài viết Người bạn Pháp sửng sốt khi biết đám cưới tôi mời 600 khách, Có nên gộp 5 đám giỗ ở nhà chồng thành một? tôi muốn nêu một vài ý kiến. Ở đây, tôi chỉ nói riêng chuyện đám cưới. Bây giờ, một đám cưới ở quê hiếm khi dưới 40-50 mâm. Nhà khá giả thì 60-70 mâm cũng không phải chuyện lạ.
Cỗ thường làm hai ngày, có nơi còn kéo dài từ hôm trước đến hôm sau. Hai ngày ấy, gần như cả làng đều có mặt. Đàn ông thì chén chú chén anh, phụ nữ thì ăn xong ngồi chuyện trò, trẻ con chạy khắp sân.
Không khí đông vui thì đúng là có thật. Nhưng sau vài lần về quê chứng kiến, tôi bắt đầu tự hỏi: Liệu cái vui ấy có đang trở nên quá tốn kém?
Ở quê, tiền mừng cưới bây giờ hiếm khi dưới 500.000 đồng. Với người đi làm ở thành phố, con số đó không lớn. Nhưng với những người sống bằng lương hưu hoặc làm nông, nó lại là khoản chi đáng suy nghĩ.
Thử tính đơn giản: nếu một tháng có 4-5 đám cưới, cộng thêm vài đám giỗ, thôi nôi, tân gia... thì số tiền mừng cũng có thể lên tới vài triệu đồng. Với một người có lương hưu khoảng 6 triệu như bố vợ tôi thì càng xót ruột.
Cái khó của người quê là không thể không đi. Ở làng xóm, chuyện cưới xin không chỉ là việc riêng của một gia đình, mà còn là quan hệ cộng đồng. Hôm nay mình không đi, ngày mai gặp nhau ngoài ngõ cũng khó xử.
Thế là dù sức khỏe không tốt, dù túi tiền không dư dả, nhiều người vẫn cố gắng đi cho tròn nghĩa vuông tình.
Nhưng câu chuyện không chỉ dừng ở tiền mừng. Đám tiệc còn gắn liền với bia rượu. Ông anh của bố vợ từng vài lần vào viện vì huyết áp cao. Bác sĩ dặn hạn chế rượu bia, nhưng mỗi lần có đám tiệc lại khó chối vì "vô tửu bất thành lễ".
Tôi thấy ở một số nơi, người ta bắt đầu tổ chức đám cưới gọn hơn ít mâm hơn, rút ngắn thời gian, thậm chí chỉ làm một bữa thân mật với họ hàng gần. Niềm vui vẫn còn đó, mà chi phí và áp lực cũng giảm đi đáng kể. Đám giỗ cũng chỉ làm mâm cơm cúng rồi người trong nhà dùng bữa với nhau.
Tôi rất tán thành việc đơn giản hóa thủ tục đám tiệc như thế này.
Mẫn Lê








