Người đàn ông sau tai biến mong được lao động để nuôi con

9 hours ago 11
Quảng Cáo

0943778078

Đó là trăn trở, ước ao lớn nhất hiện nay của ông Phạm Văn Đấu (63 tuổi, ngụ hẻm 24 Đô Đốc Chấn, P.Tây Thạnh, TP.HCM).

GÁNH NẶNG TRÊN VAI NGƯỜI VỢ

Căn phòng trọ vỏn vẹn 10 m2 nằm sâu trong hẻm nhỏ là nơi trú ngụ của gia đình ông Đấu. Căn phòng có một gác nhỏ, dưới trệt chỉ vừa đủ kê một chiếc giường, vài vật dụng sinh hoạt và góc bếp đơn sơ.

Người đàn ông sau tai biến mong được lao động để nuôi con- Ảnh 1.

Ông Phạm Văn Đấu và vợ trong căn phòng trọ

Ảnh: La Tường Vân

Từng là tài xế giao hàng cho một công ty quảng cáo, ông Đấu là trụ cột chính của gia đình. Thế nhưng, từ năm 2025, ông liên tiếp trải qua 2 lần tai biến. Sau đợt điều trị đầu tiên, sức khỏe vừa tạm hồi phục, ông cố gắng đi làm trở lại thì chỉ 3 tháng sau, bệnh cũ tái phát. Giờ đây, việc đi lại của ông Đấu gặp nhiều khó khăn, tay chân yếu, nói chuyện không còn lưu loát. Những buổi vật lý trị liệu từng mang lại hy vọng phục hồi nay phải dừng lại vì gia đình đã kiệt quệ tài chính. "Tôi chỉ mong có sức khỏe để phụ vợ nuôi con, nhưng cơ thể lâu hồi phục quá vì không có tiền vật lý trị liệu liên tục", ông Đấu nghẹn giọng.

Từ ngày ông ngã bệnh, gánh nặng cơm áo, tiền trọ, thuốc men và việc học của cậu con trai chuẩn bị vào lớp 9 dồn lên đôi vai gầy guộc của vợ ông - bà Nguyễn Thị Thùy Trinh (54 tuổi). Mỗi ngày, bà tất bật từ sáng sớm đến tận 11 giờ đêm với 2 ca làm thuê sơ chế rau, củ, hành, tỏi. Thu nhập khoảng 8 triệu đồng mỗi tháng là nguồn sống duy nhất của cả nhà. Để có thêm 2 triệu đồng, bà xin làm thêm ca tối, nhưng con số ấy vẫn không đủ trang trải tiền trọ, điện nước (gần 3 triệu đồng), chi phí sinh hoạt và thuốc thang. "Không đủ thì phải ứng lương, hoặc mượn người ta. Cứ xoay vòng như vậy mới sống được", bà Trinh rưng rưng nước mắt.

ƯỚC MƠ TỰ MÌNH MƯU SINH

Con trai duy nhất của vợ chồng ông bà năm nay chuẩn bị vào lớp 9 Trường THCS Nguyễn Huệ. Hiểu hoàn cảnh gia đình, cậu bé sớm biết phụ giúp việc nhà. Những lúc mẹ đi làm thuê, em tự chăm sóc bản thân và phụ cha những việc vừa sức. Nhắc đến con, đôi mắt ông Đấu đỏ hoe. Điều ông lo nhất không phải bệnh tật của bản thân mà là tương lai học hành của con.

Chi phí điều trị lần tai biến gần nhất tốn khoảng 10 triệu đồng. Dù có bảo hiểm y tế hỗ trợ, gia đình vẫn phải vay mượn khắp nơi. Chính vì không còn tiền, ông Đấu phải bỏ dở các đợt tập vật lý trị liệu, khiến sức khỏe ngày càng yếu. Bản thân bà Trinh cũng mang nhiều bệnh, tay chân thường xuyên đau nhức, tê thấp do làm việc quá sức, phải uống thuốc Nam quanh năm. "Tôi vẫn cố gắng đi làm, vì nghỉ một ngày là cả gia đình thiếu đi một ngày thu nhập", bà Trinh chia sẻ.

Giữa những bế tắc, ước mơ của ông Đấu không phải là khoản tiền lớn để chữa bệnh cho riêng mình. Ông chỉ mong có một chiếc xe máy điện dành cho người tàn tật để có thể tự đi bán vé số, kiếm thêm thu nhập phụ vợ nuôi con. "Tôi không muốn nằm một chỗ để vợ gánh hết. Chỉ cần có chiếc xe, còn đi được là tôi sẽ đi bán vé số, kiếm đồng nào hay đồng đó", ông Đấu bộc bạch.

Mong quý bạn đọc mở rộng tấm lòng, giúp ông Đấu có thể thực hiện ước mơ và có thêm kinh phí để tiếp tục vật lý trị liệu, vượt qua nỗi đau hiện tại. 

Mọi sự giúp đỡ, xin bạn đọc gửi về Báo Thanh Niên theo thông tin sau: Chủ tài khoản: Báo Thanh Niên. Số tài khoản: 10006868 - Ngân hàng Eximbank - chi nhánh Sài Gòn hoặc số tài khoản 6868866868 tại Ngân hàng Vietcombank - chi nhánh Tân Định. Nội dung ghi: Giúp đỡ ông Phạm Văn Đấu; hoặc Báo Thanh Niên sẽ nhận trực tiếp tại tòa soạn, các văn phòng đại diện trong cả nước. Chúng tôi sẽ chuyển đến gia đình ông Đấu trong thời gian sớm nhất.

Read Entire Article