Quan trọng hơn, đội chủ nhà đã cho thấy họ không chỉ biết bùng nổ, mà còn biết chịu áp lực và kiểm soát trận đấu.
Mỹ áp đặt cuộc chơi
Sau trận mở màn thắng Paraguay 4-1, Mỹ bước vào cuộc đối đầu Úc với một câu hỏi lớn: đội chủ nhà có thật sự mạnh, hay chỉ thăng hoa trong ngày ra quân?

Câu trả lời đến rất nhanh trong hiệp một. Úc là đội có cơ hội đầu tiên ngay phút đầu tiên, khi Mohamed Toure thoát xuống và dứt điểm từ góc hẹp. Nhưng đó gần như chỉ là khoảnh khắc hiếm hoi đội bóng áo vàng khiến hàng thủ Mỹ phải giật mình. Sau vài phút đầu chưa bắt nhịp, Mỹ nhanh chóng giành lại thế trận, đẩy Úc lùi sâu và bắt đầu chơi theo nhịp của mình.
Phút 11, tốc độ của Balogun bên cánh trái khiến hàng thủ Úc bị kéo giãn. Đường căng ngang khó chịu của anh buộc Cameron Burgess phải đá phản lưới nhà. Bàn mở tỷ số ấy không chỉ giúp Mỹ dẫn trước, mà còn mở ra một hiệp đấu gần như hoàn toàn thuộc về đội chủ nhà.
Mỹ cầm bóng tới 70%, tạo ra 9 cú sút, trong khi Úc chỉ có 2. Theo nhận định của ESPN, 2 cú sút của Úc chỉ có tổng giá trị bàn thắng kỳ vọng 0,12, trong khi 9 cú sút của Mỹ đạt đến 1,2. Nói cách khác, Úc không chỉ sút ít, mà gần như không tạo ra cơ hội thật sự rõ ràng.
Đến phút 43, sức ép của Mỹ được cụ thể hóa bằng bàn thắng thứ hai. Từ tình huống phối hợp đá phạt, cú sút của Dest khiến hàng thủ Úc rối loạn. Bóng bật đến đúng vị trí Freeman băng vào đánh đầu tung lưới thủ môn Beach. Trọng tài biên ban đầu căng cờ báo việt vị, nhưng VAR can thiệp và bàn thắng được công nhận.
Một hiệp đấu có VAR, có tranh chấp, có những va chạm mạnh, nhưng trên hết là sự áp đảo rõ ràng của đội chủ nhà.
Vắng Pulisic, không vắng ý tưởng
Điều đáng nói là Mỹ làm được tất cả trong ngày Christian Pulisic vắng mặt vì chấn thương. Trước trận, đây là chi tiết khiến nhiều người lo ngại. Pulisic không chỉ là ngôi sao lớn nhất, mà còn là biểu tượng tấn công của đội tuyển Mỹ.
Nhưng trước Úc, nỗi lo ấy gần như không xuất hiện. Mỹ không có Pulisic, nhưng vẫn có Balogun đủ tốc độ để kéo giãn hàng thủ đối phương. Họ có Dest tạo chiều rộng và những pha xuyên phá từ cánh. Họ có McKennie, Adams, Tillman giữ nhịp ở tuyến giữa. Và họ có Freeman xuất hiện đúng lúc để ghi bàn trong một pha bóng tưởng như đã bị cắt còi việt vị.
Đó là dấu hiệu rất quan trọng. Một đội bóng muốn tiến sâu ở World Cup không thể chỉ sống bằng cảm hứng của một ngôi sao. Mỹ đang cho thấy họ có hệ thống đủ tốt để tiếp tục vận hành ngay cả khi thiếu Pulisic.
Sau trận thắng Paraguay, có thể nói Mỹ bùng nổ vì cảm xúc chủ nhà. Nhưng khi tiếp tục áp đảo Úc trong hiệp một, đội bóng dưới sự dẫn dắt của HLV Mauricio Pochettino đã gửi đi thông điệp khác: họ không chỉ có khí thế, mà còn có năng lực áp đặt.
Úc đổi người, Mỹ đổi trạng thái
Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn vào hiệp một, sẽ chưa thấy hết giá trị của chiến thắng này. Sau giờ nghỉ, Úc thay liền ba người. Irankunda, Metcalfe và Geria được tung vào sân, rồi Volpato tiếp tục vào thay Leckie ở phút 61. Những điều chỉnh ấy giúp Úc chơi trực diện hơn, tạo áp lực mạnh hơn hơn và đưa bóng vào vòng cấm Mỹ nhiều hơn.
Phút 62, Volpato bỏ lỡ cơ hội rất rõ khi dứt điểm vọt xà trong tư thế thuận lợi. Phút 65, Metcalfe có cú sút nhưng bóng đi đúng vị trí thủ môn Freese. Đến phút 85, Souttar có cơ hội cận thành rất đáng tiếc nhưng lại sút hụt trước khung thành rộng mở.
Úc cũng hai lần đòi phạt đền bất thành, một lần ở tình huống cho rằng Berhalter để bóng chạm tay trong vòng cấm, một lần khi Irankunda ngã sau pha tranh chấp. Những phút cuối, trận đấu nóng lên với các thẻ vàng dành cho Souttar, Italiano và Balogun.
Đó là lúc Mỹ không còn áp đảo như hiệp một. Nhưng chính trong giai đoạn ấy, đội chủ nhà lại cho thấy một bộ mặt khác: biết chịu đựng.
Mỹ không cuốn vào sự nóng nảy. Họ giữ cự ly đội hình, bịt các khoảng trống trung lộ, chấp nhận lùi sâu hơn và rình rập phản công. Balogun có thể tiếc nuối với pha xử lý lỗi ở phút 51 khi đối mặt thủ môn, bởi nếu có bàn thứ ba, trận đấu đã được đóng lại sớm. Nhưng ngay cả khi không ghi thêm bàn, Mỹ vẫn không để Úc kéo trận đấu ra khỏi tầm kiểm soát.
Đó là sự khác biệt giữa một đội bóng chỉ biết bùng nổ và một đội bóng bắt đầu biết trưởng thành.
Dấu mốc sau gần một thế kỷ
Chiến thắng 2-0 trước Úc giúp Mỹ có 6 điểm sau hai trận, sau khi đã thắng Paraguay 4-1 ở ngày ra quân. Đây là lần đầu tiên kể từ World Cup 1930, Mỹ thắng hai trận liên tiếp tại một kỳ vòng chung kết World Cup.

Con số ấy có ý nghĩa đặc biệt. World Cup 1930 là ký ức rất xa, khi bóng đá thế giới còn ở buổi đầu của ngày hội lớn nhất hành tinh. Từ đó đến nay, Mỹ nhiều lần dự World Cup, có lúc gây bất ngờ, có lúc vào sâu, nhưng hiếm khi tạo được cảm giác ổn định như hiện tại.
Năm 2002, Mỹ từng vào tứ kết, nhưng hành trình ấy có thắng, có hòa, có thua. Năm 2010 và 2014, Mỹ vượt qua vòng bảng, nhưng không tạo được chuỗi thắng liên tiếp. Vì vậy, hai chiến thắng trước Paraguay và Úc tại World Cup 2026 không chỉ là 6 điểm. Nó là một dấu mốc cho thấy đội chủ nhà đang có bước khởi đầu tốt nhất trong gần một thế kỷ.
Tất nhiên, vòng bảng chưa kết thúc. Mỹ vẫn còn trận đấu với Thổ Nhĩ Kỳ, và những thử thách lớn hơn sẽ đến nếu họ đi tiếp. Nhưng sau hai trận đầu, có thể nói đội chủ nhà đã làm được nhiều điều. Họ thắng đậm Paraguay, rồi thắng chắc Úc. Họ bùng nổ trong tấn công, rồi biết thực dụng khi cần bảo vệ lợi thế.
Nếu Thổ Nhĩ Kỳ không thắng Paraguay ở trận đấu sau đó, Mỹ sẽ sớm chắc ngôi đầu bảng D và có lợi thế lớn ở vòng 32 đội, nơi họ có thể gặp một đội xếp thứ ba. Nhưng ngay cả khi còn phải chờ cục diện cuối cùng của bảng đấu, điều quan trọng nhất đã rõ: Mỹ không còn chỉ là đội chủ nhà được tiếp sức bởi khán đài.

1 hour ago
6







