Quảng Cáo
0943778078
Chủ Nhật, ngày 03/05/2026 10:00 AM (GMT+7)
Tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện ly hôn sau lần thứ tư chồng đóng cửa công ty, để lại khoản nợ mà cả hai phải gánh.
Tôi 32 tuổi, làm kế toán cho một công ty tư nhân, thu nhập ổn định nhưng không cao. Chồng tôi hơn tôi hai tuổi, từng làm kỹ thuật cho một doanh nghiệp lớn. Ngày mới cưới, anh hiền lành, chăm chỉ, ít nói. Cuộc sống không dư dả nhưng đủ chi tiêu, chúng tôi còn để dành được một khoản nhỏ.
Mọi chuyện thay đổi khi anh nghỉ việc để "tự làm chủ". Lúc đó tôi không phản đối, thậm chí còn ủng hộ vì nghĩ đàn ông có chí tiến thủ là điều đáng quý. Lần khởi nghiệp đầu tiên, anh mở cửa hàng bán đồ điện tử cùng bạn. Chỉ sau 6 tháng, cửa hàng đóng cửa vì kinh doanh thua lỗ. Anh nói do "chưa có kinh nghiệm", tôi tin.
Lần thứ hai, anh chuyển sang bán hàng online. Anh vay thêm tiền, nhập hàng số lượng lớn với hy vọng "đánh nhanh thắng nhanh". Nhưng thị trường cạnh tranh, hàng tồn nhiều, cuối cùng lại lỗ. Số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng gần như cạn sạch.
Sau lần đó, tôi bắt đầu lo lắng. Tôi khuyên anh quay lại làm công việc ổn định, ít nhất để có thu nhập đều đặn. Nhưng anh không nghe. Anh nói nếu bỏ cuộc thì cả đời sẽ hối tiếc. Tôi lại mềm lòng.
Lần thứ ba, anh góp vốn mở quán cà phê với người quen. Tôi không muốn dính vào nữa, nhưng anh vẫn đứng ra vay tiền vì "cơ hội tốt". Quán mở được vài tháng thì vắng khách, đối tác rút lui, anh gánh nợ. Chúng tôi phải bán chiếc xe máy mới mua để trả bớt.
Đến lúc này, tôi đã mệt mỏi. Không phải vì tiền, mà vì cảm giác bất an kéo dài. Mỗi lần anh bắt đầu một dự án mới, tôi lại lo không ngủ được. Nhưng anh vẫn tin rằng chỉ cần thêm một lần nữa, anh sẽ thành công.
Lần thứ tư là năm ngoái. Anh nói đã "rút ra đủ bài học", lần này chắc chắn sẽ khác. Anh làm trong lĩnh vực dịch vụ, cần vốn lớn hơn trước. Tôi phản đối gay gắt, nhưng anh vẫn đi vay bên ngoài mà không nói với tôi. Khi sự việc vỡ lở, tôi mới biết số nợ đã vượt quá khả năng chi trả của cả hai.
Công việc thất bại như những lần trước. Chủ nợ tìm đến nhà, gọi điện liên tục. Tôi phải dùng toàn bộ tiền tiết kiệm cá nhân để trả một phần, đồng thời vay thêm từ người thân để xoay xở. Những ngày đó, tôi cảm thấy mình không còn là vợ, mà như người đi xử lý hậu quả cho chồng.
Điều khiến tôi suy sụp không chỉ là tiền bạc. Chồng tôi không phải người xấu, anh không cờ bạc, không rượu chè. Nhưng anh luôn tin rằng mình sắp thành công, dù thực tế liên tục chứng minh điều ngược lại. Mỗi lần thất bại, anh buồn vài ngày rồi lại bắt đầu một ý tưởng mới, như thể chưa có gì xảy ra.
Chúng tôi gần như không còn nói chuyện bình thường. Mỗi cuộc trao đổi đều xoay quanh tiền, nợ hoặc những kế hoạch dang dở của anh. Tôi cảm thấy mình đang sống trong một vòng lặp không có điểm dừng.
Gia đình hai bên đều khuyên tôi cố gắng, vì "đàn ông ai cũng có lúc thất bại". Nhưng họ không phải là người trực tiếp gánh áp lực mỗi ngày. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc ly hôn, không phải vì hết tình cảm, mà vì không còn đủ sức tiếp tục cuộc sống này.
Tôi thấy mình ích kỷ khi muốn rời đi lúc chồng đang khó khăn. Nhưng nếu ở lại, tôi sợ tương lai của mình sẽ tiếp tục bị kéo theo những quyết định mà tôi không kiểm soát được.
Tôi nên làm gì trong trường hợp này? Có nên cho anh thêm một cơ hội nữa, hay dừng lại trước khi mọi thứ đi quá xa?
Nguồn: [Link nguồn]
-02/05/2026 13:14 PM (GMT+7)








