
Phim có thể không xuất sắc, nhưng Jaafar Jackson đã tái hiện được Michael Jackson - Ảnh: ĐPCC
Xa xa ta có thể thấy tòa tháp chọc trời Chrysler, từng là tòa nhà cao nhất thế giới. Đây là khung cảnh "phong vương" của Michael Jackson trong bộ phim tiểu sử mới nhất về anh của đạo diễn John Logan, Michael. Anh đang ở đỉnh cao quyền lực của mình. Anh là một vị vua.
Cũng là bom tấn tiểu sử âm nhạc, nhưng Michael chẳng được giới phê bình yêu thích như Elton hay Bohemian Rhapsody. Bất chấp số điểm lẹt đẹt trên các chuyên trang đánh giá, khán giả vẫn mê thích bộ phim này. Bằng chứng nằm ở doanh thu đã đạt mốc gần 500 triệu USD sau hơn hai tuần ra mắt. Vì sao lại thế?
Tuổi thơ đã mất
Trước khi phim ra mắt không lâu, một phong trào của người hâm mộ nổi lên, với thông điệp rằng: chúng ta nợ Michael Jackson một lời xin lỗi lớn lao. Căn bệnh bạch biến bị xuyên tạc thành hành động tẩy trắng làn da, kỳ thị chủng tộc.
Những cáo buộc ông lạm dụng tình dục trẻ em hủy hoại danh tiếng của ông mà không đưa ra được bằng chứng cụ thể nào. Và trong rất nhiều năm, dù không bị kết tội, ông vẫn chịu điều tiếng không ngừng.
Bộ phim Michael, với vai diễn chính do người cháu trai của Michael Jackson thủ vai, Jaafar Jackson, có lẽ không phải một tác phẩm xuất sắc.
Phim không có yếu tố đột phá nào nếu so với những tác phẩm tiểu sử đi trước: không có những sáng tạo quái đản như phim tiểu sử âm nhạc do Martin Scorsese thực hiện về Bob Dylan, không có một màn biểu diễn hoành tráng dài gần 30 phút như trong Bohemian Rhapsody, không có những hiểu biết sâu sắc về nhân vật như trong Elton, cũng không có những khung hình đẹp như Elvis của Baz Luhrmann. Nhưng Michael như một lời xin lỗi mà ta còn thiếu vị vua nhạc pop.
Michael thực sự là người thế nào?
Khi Michael xuất hiện thời ấu thơ, cậu ngồi bên ô cửa sổ. Trời bên ngoài đầy tuyết. Cậu nhìn đám trẻ con đang vui chơi bên ngoài, miệng nở nụ cười tủm tỉm ngây thơ.
Nhưng cậu không được ra ngoài chơi. Hôm nay, cậu phải tập cùng những người anh của mình trong ban nhạc The Jackson 5 do chính cha cậu lập ra với khao khát đổi đời cho cả gia đình.
Đâu đó cũng giống như Charles Foster Kane trong Citizen Kane, dù đã thành một ông trùm truyền thông vẫn luôn mang nỗi ám ảnh sâu sắc với tuổi thơ, Michael sẽ còn trở đi trở lại với khao khát tạo ra một thế giới tuổi thơ đẹp đẽ.
Rất nhiều những điều dị thường tưởng chừng thật khó giải thích về Michael Jackson, nhưng nếu nhìn qua cách diễn giải ấy, đều đơn giản đến mức những tâm trí trưởng thành đã chịu ô tạp không thể tin rằng tất cả chỉ đơn giản đến thế.
Chẳng hạn, tại sao Michael nuôi tinh tinh, hươu cao cổ, trăn hoang dã trong chính ngôi nhà của mình? Trong phim, ta thấy anh chơi với chúng như chơi với những đứa trẻ. Anh bế một chú tinh tinh, gõ đầu một chú trăn. Anh biến nơi mình sống thành một thế giới kỳ diệu như trong cổ tích.
Hoặc là, tại sao sau này anh nhận nuôi rất nhiều trẻ em, một việc thiện cuối cùng lại khiến anh chịu những cáo buộc rúng động? Có lẽ bởi, từng là một đứa trẻ bị buộc phải trở thành người lớn quá sớm để kiếm tiền, anh luôn ao ước rằng mọi đứa trẻ khác sẽ được mãi sống trong thế giới Neverland nơi chúng chẳng bao giờ phải trưởng thành, nơi không có những người lớn gia trưởng và độc đoán như cha anh.

Jaafar Jackson vai Michael Jackson trong phim tiểu sử "Michael" - Ảnh: Kevin Mazur
"Cô đơn muôn lần, muôn thuở cô đơn"
Phim có thể không xuất sắc, nhưng Jaafar Jackson đã tái hiện được Michael Jackson. Những đường nét trên gương mặt anh, những chuyển động trên cơ thể anh, nụ cười tươi rạng rỡ của anh dường như được thừa hưởng từ chú mình.
Đây hẳn không chỉ là một vai diễn với Jaafar, đó là sự tái khám phá một di sản gia đình. Jaafar là con trai một trong các thành viên của ban nhạc anh em The Jackson 5. Michael đã tách ra khỏi ban nhạc này để hoạt động riêng, bất chấp phản đối của cha mình (bởi nếu thiếu Michael, ban nhạc này sẽ đi về đâu?).
Nhưng Michael làm thế không phải vì anh ích kỷ, cũng chẳng phải vì anh không yêu gia đình. Việc Jaafar đảm nhận vai diễn này, tái hiện nỗi khó xử, sự miễn cưỡng, tình yêu thương của Michael là bằng chứng cho sự hòa giải và thấu hiểu. Cuối cùng, chúng ta cũng yêu và hiểu Michael theo cách anh xứng đáng được nhận.
Lúc sinh thời, Michael Jackson rất cô đơn. Ở một phân cảnh, Michael nằm trên giường bệnh với một phần da đầu cháy sém, bỏng nặng, trong khi đó cha anh ngoài kia vẫn sắp xếp chuyến lưu diễn của anh và The Jackson 5, mẹ anh ngậm ngùi xin lỗi con trai vì chưa từng bảo vệ được anh. Michael an ủi mẹ, rồi quay đi, nơi kệ đầu giường là cuốn truyện Peter Pan yêu thích hồi còn nhỏ. Michael thậm chí còn không để cho mẹ thấy rằng anh đang khóc.
"Cô đơn muôn lần, muôn thuở cô đơn", có lẽ người ta sẽ nghĩ đến câu thơ ấy khi xem bộ phim Michael. Nhưng Michael trên phim không chỉ cô đơn. Một nghệ sĩ thiên tài hẳn nhiên luôn cô đơn, điều đó có gì mà lạ? Vậy mà chỉ một phân cảnh ấy, ta biết Michael Jackson lớn hơn nỗi cô đơn cùng cực của anh. Michael cô đơn, song anh còn cao thượng.
Vì những chi tiết nhỏ như thế mà khán giả yêu bộ phim này chăng?
Michael trong phim mang một tâm hồn thánh thiện: không bao giờ từ chối ký cho một đứa trẻ nhận ra anh trong siêu thị; dù bị một tai nạn bỏng nghiêm trọng trên sân khấu, anh vẫn thấy mình may mắn hơn những đứa trẻ mắc bệnh nan y mà anh chứng kiến trong bệnh viện; anh luôn yêu gia đình dù liên tục bị lợi dụng.
