Warning: session_start(): open(/home/obslnetp/public_html/src/var/sessions/sess_4f0328f16a587ceb84735b8a3dfd38e9, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59

Warning: session_start(): Failed to read session data: files (path: /home/obslnetp/public_html/src/var/sessions) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59
Ký ức về dĩa cơm gà của cậu bé lần đầu được đi xa - Tin Tức Cập Nhật Nhanh

Ký ức về dĩa cơm gà của cậu bé lần đầu được đi xa

8 hours ago 3
Quảng Cáo

0943778078

cơm gà - Ảnh 1.

Cơm gà Phan Rang với dĩa gà luôc chặt, ăn miếng nào tính tiên miếng đó. - Ảnh: KHUÊ VIỆT TRƯỜNG

Năm đó tôi khoảng 10 tuổi, tôi theo ba tôi đi Phan Rang (Ninh Thuận cũ) trên một chuyến xe lửa chậm và được ba cho ăn cơm gà. Hồi đó, ba tôi nhận thầu một công trình nào đó ở Phan Rang. 

Cậu bé nghèo lần đầu được ba dẫn đi xa

Phan Rang cách Nha Trang 100 km, giờ đây có thể phóng xe máy đi hơn hai tiếng đồng hồ là tới. Nhưng với tuổi thơ tôi, đó là một vùng quê xa lắc.

Bởi cả thời thơ ấu tôi chỉ biết những cánh đồng lúa, những ruộng dưa và những con kênh nhỏ chen cỏ, ở đó có những bông hoa dại khờ cứ nở mà chẳng cần ai nhìn ngắm. 

Với tôi, thế giới bên ngoài là những câu chuyện cổ tích. Bởi ba mẹ tôi chia tay nhau, như quy luật rất thường, người nuôi dạy cháu là bà nội.

Thỉnh thoảng ba tôi ghé nhà nội, đưa cho nội ít tiền để nội và tôi có điều kiện xoay sở cuộc sống. Và như để dỗ dành đứa con trai nhỏ của mình bị đẩy ra khỏi vòng tay cha mẹ, ông lại đưa tôi đi ăn gì đó. Ông cũng hay nhắc nhở tôi về bổn phận những đứa con.

Nhưng những lời nói của ông tôi chẳng bao giờ nghe. Có khi ngồi đối diện với ông, nhưng tai tôi chỉ nghe tiếng vọng của âm thanh bên ngoài. Nói thật những lần gặp ngắn ngủi, như dỗ dành đứa con trai của mình bằng cách đưa đi ăn hoặc uống nước, rồi cho ít tiền, cũng không làm cho tôi nguôi nỗi buồn khi cha mẹ chia lìa.

Rồi một lần, ông ghé nhà và bảo sẽ đưa tôi đi Phan Rang chơi. Đó cũng là lần đầu tiên tôi đi đến một thành phố khác, và cũng là lần đầu tiên tôi đi xe lửa. Tôi chẳng có quần áo đẹp, nên vẫn mặc bộ đồ đi học theo ba tôi ra ga xe lửa, với sự nao nức đến kỳ lạ.

Chuyến xe lửa hồi đó không sang trọng như bây giờ. Nếu tôi không lầm thì chẳng có khoang giường nằm, và chỉ chạy chặng gần. Ga Nha Trang lúc ấy người buôn bán lộn xộn, họ mang cả mọi thứ lên xe lửa để bán.

Ngay cả trong toa xe, với những chiếc ghế gỗ sậm màu, ngồi phải co chân vì hàng hóa của những người đi buôn chất bên dưới. Nhưng dẫu xe lửa có thiếu tiện nghi như thế nào thì với tôi, lần đầu được đi là cảm giác vô cùng tuyệt vời. Trong lòng tràn ngập niềm vui, tôi cứ chồm ra cửa sổ để nhìn cảnh vật lướt qua.

Ký ức về dĩa cơm gà của cậu bé lần đầu được đi xa - Ảnh 2.

Một tiệm cơm gà ở Phan Rang - Ảnh: KHUÊ VIỆT TRƯỜNG

Món cơm gà ngon nhất nhưng không nhớ vị

Đến Phan Rang, ba tôi đưa tôi vào một quán ăn nhỏ. Quán có vách tường bằng gỗ khá thoáng mát, nằm trên một con đường thưa thớt dân cư. Bên kia đường vẫn còn nhiều khoảng đất trống, có nhiều cây xương rồng đang nở hoa, những bông hoa màu đỏ. 

Trong cái nắng Phan Rang, những bông hoa xương rồng cứ nở, tạo một cảnh quan đẹp mà sau này, khi nhiều lần trở lại Phan Rang, tôi vẫn luôn ngắm. Loại hoa ấy có vòng đời ngắn ngủi, chỉ một ngày.

Quán chỉ có mỗi một món là cơm gà. Hai cha con ngồi đợi một lát thì đĩa cơm gà đã được mang ra. Đó là cơm nấu bằng nước gà luộc, có màu vàng nhạt, những hạt cơm rời quyện với mỡ gà, bên trên đĩa cơm là một đùi gà luộc. Có thể nói đó là lần đầu tiên tôi ăn cơm gà Phan Rang - rất ngon. 

Tôi không nhớ cảm giác ăn một món ngon như thế nào, nhưng ký ức đĩa cơm gà Phan Rang năm ấy khiến tôi mãi nhớ. 

Dẫu mai sau đi khắp cùng trời cuối đất, ăn cơm gà ở mọi miền đất nước, tôi vẫn không thể quên đĩa cơm gà thuở nhỏ ba tôi đưa tôi đi ăn. 

Tôi cũng không thể nào quên con tàu chở tôi đi qua những làng quê, để lần đầu tiên được ngắm nhìn những ruộng lúa, những cánh rừng, những con đường làng, những mái nhà tranh.

Sau này, nhiều lần trở lại Phan Rang khi có công việc, tôi đi tìm những quán cơm gà. Quả thật, có nhiều nơi bán cơm gà. Nói chi xa, ngay Nha Trang tôi ở vẫn có những quán cơm gà. Nhưng cơm gà Phan Rang, với tôi, là ngon nhất. 

Thú vị nhất là lần tôi ghé một quán khá nổi danh trên đường Thống Nhất. Quán đem ra đĩa cơm, kèm một đĩa thịt gà dễ chừng cả nửa con, đã chặt ra từng miếng vừa vặn. 

Tôi hỏi bà chủ quán: "Thịt gà nhiều thế này, ăn không hết đâu?". Bà cười trả lời: "Ăn nhiêu tính nhiêu". Có nghĩa là bạn ăn bao nhiêu miếng thịt gà thì quán tính tiền bấy nhiêu, còn lại trả lại cho quán. Một cách bán cơm gà thật thú vị.

Trong cuộc đời, ắt hẳn mỗi người cũng có những ký ức đẹp. Ký ức ngày ba tôi đưa tôi đi Phan Rang và ăn một đĩa cơm gà hôm ấy, với tôi, là một ký ức đẹp.

Read Entire Article