Kiếm 50 triệu đồng mỗi tháng, tôi dần chán người chồng ở nhà trông con

3 days ago 13
Quảng Cáo

0943778078

Chủ Nhật, ngày 26/07/2026 05:00 AM (GMT+7)

Nhiều năm là trụ cột kinh tế với thu nhập khoảng 50 triệu đồng/tháng, tôi bắt đầu muốn ly hôn vì chồng chỉ an phận ở nhà chăm con.

Tôi 34 tuổi, kết hôn được 8 năm và có hai con, bé lớn học lớp 2, bé nhỏ mới 4 tuổi. Trước đây, chồng từng làm nhân viên kinh doanh, thu nhập khá ổn nhưng công việc bấp bênh. Bốn năm trước, sau khi công ty cắt giảm nhân sự, anh nghỉ việc. Đúng lúc đó tôi được thăng chức, lương tăng đều nên cả hai thống nhất để anh ở nhà chăm con, còn tôi tập trung phát triển sự nghiệp.

Ban đầu, tôi rất biết ơn chồng. Anh đưa đón con đi học, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc hai bên nội ngoại chu đáo. Nhờ có anh quán xuyến mọi việc, tôi mới yên tâm kiếm tiền, nhiều lần được giao dự án lớn và dần có mức thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng. Tôi luôn nghĩ khi các con cứng cáp hơn, anh sẽ quay lại đi làm để cả hai cùng chia sẻ gánh nặng tài chính.

Hai năm nay, con đã lớn, chỉ cần đưa đón và nhắc học bài nhưng chồng vẫn không có ý định tìm việc. Tôi nhiều lần gợi ý anh có thể làm bán thời gian, kinh doanh online hoặc quay lại nghề cũ. Lần nào anh cũng nói không muốn đánh đổi thời gian với con, rằng gia đình hiện tại vẫn đủ sống và không cần cố kiếm thêm tiền.

Điều khiến tôi chạnh lòng là trong khi tôi gần như không dám nghỉ ngơi, luôn nhận thêm việc để tích lũy cho tương lai, chồng lại khá bằng lòng với cuộc sống hiện tại. Cuối tuần, khi tôi còn mở máy tính xử lý công việc, anh ung dung đưa con đi chơi hoặc ngồi xem bóng đá. Có lần tôi nói mình rất áp lực vì khoản vay mua nhà và tiền học sau này của các con, anh chỉ cười bảo: "Em giỏi kiếm tiền thì cứ tập trung kiếm, anh lo cho gia đình là được".

Tôi không phủ nhận những gì chồng đã hy sinh. Nếu không có anh ở phía sau, có lẽ tôi cũng không thể có được công việc như hôm nay. Nhưng càng ngày tôi càng thấy khoảng cách giữa hai vợ chồng lớn dần. Tôi bắt đầu ghen tỵ khi nhìn bạn bè có chồng cùng phấn đấu, cùng bàn chuyện đầu tư, tiết kiệm hay kế hoạch tương lai. Còn vợ chồng tôi dường như chỉ có một người chạy, một người đứng yên.

Vài tháng gần đây, tôi quen một đối tác mới trong công việc. Anh hơn tôi hai tuổi, đã ly hôn và một mình nuôi con trai. Chúng tôi thường xuyên trao đổi dự án nên có nhiều dịp trò chuyện. Anh từng kể có những ngày phải họp trực tuyến lúc nửa đêm sau khi ru con ngủ, rồi sáng sớm vẫn đưa con đến trường trước khi đi gặp khách hàng. Mỗi lần nghe vậy, tôi vừa khâm phục vừa chạnh lòng vì cảm giác đã rất lâu rồi không còn được chia sẻ áp lực với người bạn đời của mình.

Có lần sau buổi họp muộn, thấy tôi vẫn cặm cụi sửa báo cáo, anh chỉ nhắn một câu: "Đừng lúc nào cũng nghĩ phải gồng một mình". Câu nói ấy khiến tôi nhớ mãi vì đó cũng là điều tôi từng mong được nghe từ chồng.

Tôi không biết liệu mình có đang quá thực dụng khi muốn một người chồng vừa biết chăm con vừa có chí tiến thủ, hay tôi nên nhìn nhận những hy sinh thầm lặng của anh theo một cách công bằng hơn?

Bị nhà chồng khinh thường vì bỏ việc kế toán đi làm dọn nhà

Thu nhập đều đặn tháng 15-16 triệu đồng nhờ công việc dọn nhà trong khu chung cư, nhưng tôi bị nhà chồng coi khinh, nói làm họ 'mất mặt'.

Nguồn: [Link nguồn]

-24/07/2026 00:41 AM (GMT+7)

Những chuyện gia đình Xem thêm
Read Entire Article