
Mắt không nhìn thấy, nhưng thầy Sanh như lại nhìn thấy trận đấu trong đầu - Ảnh: AN VI
Giữa cái nắng hầm hập vùng biên viễn Đồng Tháp, đám trẻ đen nhẻm đang mải mê tập đá banh trên sân nhỏ mà tôi phải luồn lách qua nhiều đường đất mới tới được.
Ở góc sân, huấn luyện viên mù Phan Văn Sanh (38 tuổi) đeo kính đen đang liên tục chỉ đạo chiến thuật. Thật kỳ lạ, trận đấu hình như không nằm trong đôi mắt, mà trong trí tưởng tượng của người thầy hiếm có này.
Nó nằng nặc đòi ba phải chở tới xin cho học đá banh với thầy Sanh. Ổng nhiều tiêu chí lắm, đặc biệt là đứa nào muốn học đá banh phải có học lực trung bình trở lên, không chửi thề, không chơi game.
Phụ huynh em Nguyễn Đức Huy

Huấn luyện viên mù trực tiếp dạy học trò kỹ thuật sút bóng - Ảnh: AN VI
Làm được điều không tưởng
Vượt qua đoạn đường dài, tôi đã tận mắt nhìn rõ thầy Sanh dạy đá banh. Cảnh hoàn toàn khác hẳn câu hỏi "không thấy đường gì thì dạy kiểu gì?". Đó cũng là câu hỏi mà thầy Sanh phải nghe suốt những ngày đầu mở lớp.
Thế rồi, sau 7 năm, giờ nghe tới tên "đội banh thầy mù", đối thủ nào cũng tâm phục khẩu phục. Ông thầy khiếm thị ấy lại trở thành ánh sáng cho những đứa trẻ chinh phục đam mê.
Hồi thầy Sanh mới thành lập lớp đá banh năm 2019, sân chỉ lèo tèo vài đứa nhỏ tới đá thử cho vui. Không bảng hiệu, không đồng phục, cũng chẳng ai dám gửi con theo học lâu dài.
Có người còn nói thẳng: "Thầy còn không lo được cho mình, sao dạy được tụi nhỏ". Bây giờ, cũng trên cái sân ấy, gần 40 đứa nhỏ đang tập luyện. Đứa nào cũng đen nhẻm vì nắng nhưng chạy bài, giữ vị trí, chuyền bóng răm rắp theo tiếng hô của thầy Sanh.
Quả thật, phải tới sân banh, tôi mới thấy được hành trình làm nên điều không tưởng của huấn luyện viên này. Kỳ lạ là trước buổi tập, các học trò thay phiên đến dẫn thầy vào sân.
Cậu học trò nhỏ xíu đi trước, ông thầy đeo kính đen cứ thế bám vai lọ mọ theo sau. Nhưng tài ở chỗ là chỉ cần vào tới giữa sân, thầy Sanh sẽ tự định hướng được các vị trí, phần sân để chia lớp ra tập.
Cái khó tin của ông thầy khiếm thị này là dù hổng thấy đường nhưng vẫn điều khiển được trận đấu mượt mà. Khi đá với đối thủ, thầy biết khi nào thì xua học trò lên công, khi nào thì kéo về thủ.
Thậm chí là biết ai đang cầm banh để lên tiếng nhắc nhở. Đấu với đội của thầy Sanh, nhiều trận các HLV đối thủ chạy ra khiếu nại: "Ổng giả mù chứ có mù đâu, ổng thấy hết ráo á".
Thầy Sanh cười nói:"Tui dựa vào âm thanh để điều khiển trận đấu. Học trò tui khi chuyền cho ai phải gọi tên người đó, rồi sút hay thủ phải la lên với nhau. Từ đó tui hình dung được trận đấu.
Còn đứa nào sút đúng kỹ thuật hay chưa tui dựa vào âm thanh khi tiếp xúc banh. Trái banh đi bổng tiếng khác, đi sà tiếng khác".
Người huấn luyện viên mù không chỉ chung chung mà hễ em nào cầm banh, anh đều nhớ tên và sửa chi tiết cho từng người.
Đứa nào sai kỹ thuật, thầy lại lọ mọ sờ nắn quả banh, đặt trước mũi giày thị phạm cho các em. Điều khó tin là cú sút thầy thực hiện đều đi trúng đích trước sự ngỡ ngàng của học trò. Tôi được chứng kiến tận mắt cũng ngỡ ngàng.
"Tui từng là cầu thủ chuyên nghiệp mà, nên nhớ cảm giác banh. Có điều sợ sút không đủ lực thôi, chứ sút đúng kỹ thuật, đúng điểm chạm banh là tui vẫn chỉ được mấy em", anh Sanh chia sẻ.
Nhiều phụ huynh lần đầu đưa con tới học, thấy ông thầy dạy như người sáng mắt lấn cấn hỏi nhau: "Cha này làm bộ khiếm thị hay gì chứ?". Còn thầy Sanh chỉ cười giải thích do thính giác của anh nhạy bén hơn người thường, cộng với nền tảng kiến thức khi từng là cầu thủ chuyên nghiệp nên anh mới tự tin dạy các em.

Anh Phan Văn Sanh đã đào tạo được hơn 1.000 cầu thủ nhỏ - Ảnh: AN VI
Muốn học trò thay mình hoàn thành ước mơ
Huấn luyện viên mù 38 tuổi nhớ lại năm 2019, khi thành lập lớp, chẳng ai tin đội bóng của anh sẽ đá nên hồn.
Sau thời gian ngắn, anh đã xóa tan sự ngờ vực ấy bằng kết quả. Bằng chứng là trong đội U13, U21 của tỉnh Đồng Tháp hiện giờ đều có sự góp mặt của học trò thầy Sanh. Còn với lớp hiện tại, đang có 6 em chuẩn bị được gọi lên các tuyển U11, U13 của tỉnh.
Với sự huấn luyện bài bản, đội banh thầy Sanh 3 lần liên tiếp vô địch Giải bóng đá U11 huyện Hồng Ngự cũ. Còn trong 3 lần tham dự giải bóng đá các lớp năng khiếu trọng điểm tỉnh Đồng Tháp, học trò của anh xuất sắc vượt qua hơn 50 đội để đăng quang 2 lần.
"Vòng vòng mấy tỉnh miền Tây này, ai nghe chung bảng với đội thằng mù là lắc đầu ngán lắm. Tại tui cho học trò tập buổi trưa nắng vầy nè, tụi nó mới rảnh, thể lực cũng hơn người ta. Nhiều đứa được mấy lò đào tạo trẻ của tỉnh rước về, có cả đứa đi PVF học luôn", anh Sanh cười nói.
Tính đến nay, thầy Sanh đã đào tạo được hơn 1.000 em. Nhìn các em lần lượt đi tuyển tỉnh, ẵm cúp về khoe thầy, lòng anh lại ngậm ngùi nhớ về ngày tháng vinh quang của mình.
Giai đoạn 2004 - 2006, cái tên Phan Văn Sanh từng là niềm kỳ vọng của bóng đá Đồng Tháp. Thậm chí có lần anh được đôn lên đội một, đá cùng lứa với các cầu thủ nổi tiếng như Phan Thanh Bình, Bùi Tấn Trường…
Rồi một ngày năm 2015, trên đường về giỗ cha, tai nạn ập đến. Đôi mắt anh mất đi ánh sáng. Nghiệp quần đùi áo số từ đó khép lại. Sau khi mất thị lực, có thời gian anh Sanh thử học chữ nổi, học massage… như nhiều người khiếm thị khác. Cuối cùng đều bỏ dở, vì với anh, có một thứ không thể buông được: đó là trái bóng.
"Lúc bị hư mắt tui nằm ở nhà buồn thiu, chán đời dữ lắm. Mấy thằng nhóc trong xóm biết tui, thấy tội nó rủ chú Sanh ra ngồi chơi với nó, chỉ nó đá banh. Vậy là lần lần tui tìm lại được mục tiêu sống và bén duyên lại với môn thể thao này bằng cương vị khác", anh Sanh kể.
Anh Sanh khẳng định từ hồi mình mở lớp đến giờ không thu tiền bất kỳ em nào. Các em tới học chỉ tốn 5.000 đồng góp vô trả tiền sân, nước. "Nhiều phụ huynh thấy tội nên lâu lâu cho tui cái này cái nọ. Tui thì đặt mục tiêu là huấn luyện sao cho tụi nhỏ có giải, có giải mới có tiền và sau này nhiều khi lại có nhà đầu tư cho tụi nó", thầy Sanh kỳ vọng.
Lớp học không thu tiền nhưng có các tiêu chí đặc biệt. Đầu tiên, các em phải đạt học lực trung bình trở lên.
Ngoài ra còn phải đáp ứng tiêu chí "3 không" - không chơi game, không chửi thề, không hút thuốc. Theo thầy Sanh, nếu đã theo nghiệp cầu thủ, những tiêu chí đó sẽ giúp các em rèn luyện được đạo đức và lối sống lành mạnh.
Đến lúc này, anh Sanh vẫn không tin bản thân có thể làm được nhiều điều đặc biệt như vậy. Việc chơi bóng với anh hiện tại là bất khả, song theo anh, giúp được những đứa trẻ chinh phục đam mê cũng là cách bản thân anh hoàn thiện giấc mơ cầu thủ mình dang dở.
Em Nguyễn Đức Huy (12 tuổi, ngụ xã Thường Phước), một trong 6 học sinh của anh Sanh sắp tới được chọn đi tuyển tỉnh, cũng rụt rè thừa nhận là thầy mình rất khó tính. "Nhưng học với thầy, tụi con mới được như vầy. Thầy không thấy đường mà chỉ tận tình lắm, tụi con hổng dám cãi thầy", Huy nói.
Còn cha Huy nói phụ huynh ai cũng thương HLV khiếm thị này. Thấy thầy dẫn tụi nhỏ đi đá giải là phụ huynh đều góp tiền lại phụ và cử người đi hỗ trợ.
